Monthly Archives: Tháng Chín 2012

Vụn vặt và miên man

Mỗi lần tôi được đi cùng cô hàng xóm về nghỉ hè ở quê ngoại cô ấy là mỗi mùa hè đẹp bồi đắp cho tuổi thơ vô tận mà tôi được tận hưởng. Quê ngoại cô là một làng nhỏ bên sông, nhánh sông nhỏ của những dãi đất hẹp miền trung, dân làng sống chủ yếu bằng nghề làm pháo nên bọn trẻ con có vô số lý do để mơ được về nghỉ hè tại đây .

Bọn tôi có nhiều thứ để chơi cho cả một tuổi thơ lớn lên ở đây mà không biết chán. Ban ngày có thể đi xem những quả pháo mà giờ có nằm mơ cũng không được nhìn thấy. Những ai lớn lên trong cái thời tết được đốt pháo thì mới thấy thích. Mặc dù năm nào làng pháo cũng có vài vụ tai nạn nhỏ nhưng tuổi trẻ bọn tôi không quan tâm lắm. Buổi tối bọn tôi thường đi câu, đôi khi chỉ là cái cớ để được thả cái thúng trôi dọc dòng sông nhỏ phía sau lưng nhà bà ngoại cô hàng xóm. Lần cuối cùng tôi được nằm trong cái thúng tre đi câu là năm học lớp 10. Bọn tôi mang theo cả máy cát sét, bọn tôi lại mang thêm nồi niêu xong chảo và cả bếp lò để chuẩn bị nấu nước sôi rồi vớt cá trộm từ rớ cá của dân chài và uống rượu rum trên thúng. Cứ thế bọn tôi thả trôi dần ra cửa biển là lúc trời hừng sáng rồi lại chèo ngược dòng về nhà. Những ngày trời có trăng nằm trong lòng thúng mà thả trôi đi và mở Pink Floyd mới thật là nghe nhạc, cảm giác giống như đang trôi đi trong bài nhạc của mấy dân chơi Pink Floyd.

Nhiều khi bọn tôi chả ngủ mấy suốt mùa hè vì ngày nào cũng có kín lịch chơi các trò. Với bọn lớn lên ở thành phố thì việc được đi mò nghêu ăn sống giữa buổi trưa hè nóng là thứ khó hình dung ra. Khi mới chèo được thúng cũng giống như mới biết chạy ô tô bây giờ, cảm giác rất phê nên cứ hở ra là tôi lại leo lên cái thúng và chèo đi.

Cô hàng xóm mặc bộ pyjama vứt đôi dép rồi leo lên thúng bắt tôi chở đi cùng cả hội đi mò nghêu, vì trong xóm tôi chỉ có mỗi cô ấy là con gái bằng tuổi bọn tôi nên còn được cho đi cùng. Buổi trưa nước sông trong vắt, những bãi cát bồi ngập nước còn đầy cỏ voi cao hơn ngực một tí, chỉ cần lặn xuống phủi vài lớp cát là tìm được nghêu.

Cô hàng xóm lặn rất nhanh và cũng bắt được nhiều nghêu hơn tôi nên nhiều khi tôi chỉ ngồi giữ thúng để cô ấy lặn. Giữa buổi trưa hè nên tôi có thể nhìn thấy cơ thể cô ấy chuyển động dưới đáy bãi bồi trắng xóa và lấp lánh những vỏ nghêu. Qua bộ đồ mỏng và một cơ thể khác giới đang phát triễn đầy sức sống khiến tôi bắt đầu nhận ra bọn tôi không còn là trẻ con nữa. Chúng tôi bắt gặp ánh mắt ngượng ngùng của hai đứa trẻ con bắt đầu tò mò về cơ thể của nhau. Cô ấy ngồi nép mình trong lòng cái thúng tre đầy nghêu và tôi chèo ngược dòng sông và ngược gió để về nhà…

Advertisements

Trên con thuyền của sự tin tưởng

Nhân chuyện vừa đọc xong “Em làm ơn im đi được không?”.Nhân tiện quảng cáo là quyển đấy đọc rất được :D.

Một phim hài mà tôi thích nhất trong thời gian gần đây là phim Old school . Trong phim có một đoạn được cho là đầy
triết lý về một thằng đàn ông sau hôn nhân …Như sau :

Sau khi lấy vợ được vài tuần thì anh ấy rơi vào trạng thái khủng hoảng nên được vợ đưa đến gặp bác sỹ tâm lý . Vị bác sỹ da màu có khuôn mặt phúc hậu đáng kính nhìn vào anh và nói .
_ Ba chúng ta đang cùng ngồi trên cùng con thuyền của sự tin tưởng, xin anh hãy nhìn ra biển cả và cứ nói sự thật nổi hoang mang của anh. Vì đây là con thuyền của sự tin tưởng !

Anh ấy hỏi lại sau khi liếc nhìn vợ ,thấy cô ấy mĩm cười đầy tin tưởng và chia sẽ .
_ Thật thế chứ ? Tôi có quyền nói mọi thứ mà không phải lo lắng chứ ? Vị bác sỹ đáng kính khẳng định lần nữa và anh ấy bắt đầu …Như sau :

Thực ra tôi bắt đầu hoang mang trước khi cưới về cuộc hôn nhân mà con người phải chịu đựng . Về cách mà người đàn ông phải suy nghĩ là việc làm tình với một người duy nhất trong cả quãng đời còn lại, mặc dù tôi rất yêu cô ấy !

Sau đấy còn xảy ra vài chuyện hiểu lầm tưởng chừng rất nhỏ nhưng họ đã chia tay sau vài tháng làm đám cưới.

Hôm nay tôi là người được ngồi trên con thuyền của sự tin tưởng đấy. Tôi đã thật sự tin tưởng một người để bắt đầu cuộc trò chuyện theo cách hoàn toàn tin tưởng về khả năng cảm nhận và sự tỉnh táo để có thể phân biệt được bản năng và lý trí. Nhưng tôi cũng nhận được kết quả tương tự về tình huống như anh chàng trong phim. Một kết quả không lấy làm mong đợi lắm nhưng cũng có thể sẽ dẫn đến một tương lai đúng đắn hơn.

Anh chàng trong phim giống như đã trả lời cho tôi một câu hỏi lớn về đời sống của lý trí khi muốn nắm giữ một hạnh phúc mà anh ấy nâng niu và bản năng ham muốn của một người đàn ông về tính dục . Anh ấy thật sự đấu tranh với chính cái bóng bản năng đấy để chiến thắng và cưới vợ . Anh đã được ngồi trên con thuyền của sự tin tưởng , nhưng không may thay chính những cơn sóng của sự mù quáng và thiếu lý trí của người vợ mà anh thương yêu đã hất anh xuống khỏi thuyền. con thuyền của sự tin tưởng .