Monthly Archives: Tháng Chín 2010

Vẻ đẹp run rẩy

Định viết về một bầu trời rộng nhưng vì say mà nhìn thấy những vẻ đẹp run rẩy

Những vẻ đẹp run rẩy

Thật sự run rẩy đến lẩy bẩy và gầm gừ như chó đói mùa đông

Như nhìn thấy khúc xương đầy thịt

Như nhìn thấy khúc thịt đầy xương mặc váy

màu xanh

đang run rẩy

Những vẻ đẹp run rẩy, những run rẩy trước vẻ đẹp đều thế

chúng ta cùng run rẩy, trong đêm có mưa, có trăng và có say…

dưới ánh mắt run rẩy làm quen và chào mời

như điếm phố vồ lấy khách làng chơi

như công an vồ lấy điếm phố

cùng run rẩy

như vừa lập công hay vừa mang tội và run rẩy

chúng cùng run rẩy

những vẻ đẹp tự thân như chưa hề run rẩy

những vẻ đẹp tự thân vốn kiêu sa hoành tráng và đàng hoàng dưới hoàng hôn

vẻ đẹp chưa bao giờ run rẩy

cho đến khi nhìn thấy vẻ đẹp hơn

và thế

vẻ đẹp bắt đầu run rẩy, tất cả đều run rẩy.

luôn nhìn thấy một vẻ đẹp run rẩy ngay khi một mình

không bao giờ nắm được một vẻ đẹp đang run rẩy

vì.

tự thân vẻ đẹp cần run rẩy

run rẩy vì đang đẹp

run rẩy vì mặc váy màu xanh

trong đêm có trăng, có mưa và có say

Advertisements

Mùa thu đạp cứt

một kịch bản buồn theo tinh thần Châu Tinh Trì

Lấy bối cảnh mùa thu Hà Nội, nam chính và nữ chính đã yêu nhau thắm thiết một thời gian dài. Đang tuổi đôi mươi, tình yêu của họ càng đẹp hơn vì họ là những người trí thức lại đẹp người. Chàng là bác sỹ, nàng làm thiết kế thời trang… Một cặp đôi hoàn hảo.

Chiều cuối tuần của tiết thu, nắng nhẹ lan tỏa qua những vòm lá chớm vàng, sắc vàng hòa lẫn phố xá và lòng người. Lá rơi thưa thớt theo từng hồi con gió heo may. Chàng bác sỹ điển trai diện quần jean, áo sơ mi trắng và giày bata trắng. Nàng họa sỹ dịu dàng, đằm thắm và lãng mạn trong bộ váy xanh lơ. Họ nắm tay nhau qua từng góc phố, ngắm những nếp nhà, những quán cóc, phố chợ… Lòng họ cứ lâng lâng nhẹ nhàng và âm thầm tận hưởng mọi cảm xúc của thời khắc tưởng như đẹp nhất của đời họ. Ai cũng trầm trồ ngắm họ, họ biết thế nên càng thấy cuộc sống này quả tươi đẹp biết bao… Nhưng bỗng nhiên trời lại thử thách lòng người. Trên con phố đẹp nhất của đất kinh thành (lấy bối cảnh phố Phan Đình Phùng), không biết đêm qua kẻ hành khất lang thang nào đã đại tiện một bãi cứt to. Chắc hẳn là kẻ hành khất vừa trúng quả nên cứt của hắn như cứt của các bậc vương giả. Cứt rõ to, rõ thối và lại có màu vàng tương đồng với màu lá thu. Oái ăm thay cho đôi tình nhân. Nam chính đang say sưa nắm tay nữ chính chỉ trỏ lên bầu trời và khẽ nói vào tai nàng : trời hôm nay mới cao và xanh đến nhường nào em nhỉ. Ngay lúc đấy, ngay khi nữ chính vừa gật đầu hòa cùng cảm xúc với nam chính thì chàng đã đạp phải đống cứt tươi…

Đống cứt được ngụy trang dưới lớp lá thu bỗng bị đánh thức, mùi nó xộc lên kinh tởm… Ban đầu nam chính vờ ngô nghê như không biết, nhưng không ai có thể dối lòng mình rằng ta không đạp cứt khi mà dưới chân ta, dưới đôi giày trắng toát ta đang mang bám theo một đám cứt. Hơn thế, mùi của nó xóa nhòa cả mùi chanel 5 mà người yêu chàng tẩm lên người. Mẹ kiếp, nam chính rủa thầm nhưng thành tiếng, chàng quyết định đứng lại chây cứt lên vỉa hè. Càng chây cứt càng bốc lên nồng nặc. Chàng dùng cành cây cọ lên đế giầy rồi lại chây lên lá. Vẫn không sạch, chàng chà lên thân cây. Ôi thôi các hành động của chàng nó tương phản đến lạnh người với cái hình ảnh mà nàng và chàng vừa sở hữu trước đây vài phút.

Lúc này chàng đã bỏ mặc nàng, chàng không còn quan tâm đến gì khác ngoài những mẩu cứt dai dẳng vương trên đế giày. Nàng đứng càng lúc càng xa chàng, cảm giác hụt hẫng, xấu hổ với những kẻ hiếu kỳ ghen tức với sự hoàn hảo của họ. Những kẻ rỗi hơi uống nước chè hút thuốc lào hai bên đường bắt đầu thấy hả hê với hình ảnh đang diễn ra trước mắt. Ban đầu họ cười nhạo, sự hả hê của họ tăng cùng sự tủi hổ của nữ chính. Cùng đấy, mọi sự căm giận của chàng đều dồn lên những mẩu cứt còn lại trên đế giày, cứ thế chàng chà lên cây, đạp lên lá với nhịp độ tăng dần. Như một người cùng quẫn, chàng đánh mất sự kiểm soát và rơi vào điên loạn…

Người yêu chàng chợt trào nước mắt, ôm mặt và chạy đi. Nàng mất hút và đám đông chen chúc trên phố. Chưa bao giờ nàng thấy phố đông đến vậy, đâu đâu cũng thấy những đôi mắt hả hê và thương hại đang nhìn nàng cười đến vỡ phố. Nàng phóng mình lên chiếc taxi, cuộn mình trên băng ghế và nấc lên từng hồi…

Sau hôm ấy, họ dần ít gặp nhau. Những lời ong bướm cũng thưa dần… Và cuối cùng tình yêu của họ cũng phai nhòa. Đã mấy mùa thu sang kể từ ngày ấy, chàng vẫn cô đơn lẻ bóng bởi lẽ chàng vẫn hối tiếc. Như một sự ân hận, chàng đi bộ trên phố Phan Đình Phùng mỗi mùa lá vàng rơi. Bóng chàng đổ xuống mặt đường âm thầm, đôi mắt chàng cũng đổ xuống mặt đường vô thần, chàng tìm những đống cứt dưới làn lá thu chăng… Bên tai chàng vẫn nghe thấy những lời ong bướm của các đôi tình nhân khác :

_ Trời mùa thu xanh và cao em nhỉ !


Nàng Grappa

Nếu rượu là người tình thì Grappa quả nhiên là một người tình hoàn hảo nhất mà tôi từng biết. Nàng được làm từ nho, với cách lên men và chưng cất tương tự brandy. Không có nhiều quý ông thích nàng vì nàng xuất thân từ những nguyên liệu còn lại của các nàng rượu vang (cũng một phần là nàng không thích giao du ở các quán bar hay nhà hàng). Hẳn nhiên nàng không cao quý, không sang trọng và sành chơi như vang. Nhưng tôi yêu nàng hơn hết…

Nàng Grappa bắt nguồn từ Italia và lan truyền khắp chốn địa trung hải với cách chế biến tương tự nhau. Nho xanh để làm vang sau khi được ép lấy nước cốt, bã vỏ và hạt còn lại được dùng để lên men và chưng cất Grappa. Uống nàng có vị hơi gắt, hơi hăng hắc mùi của vỏ và hạt nho, có lẽ cả mùi mồ hôi và tất cả những gì tạp nhạp còn lại sau khi những quả nho đã bị vắt kiệt. Khác với các nàng vang rườm rà và tẻ nhạt, Crappa nàng không lẫn vào đâu được, nàng cay nồng, đằm thắm, pha chút hoang dã thô ráp, chút chút giận hờn nữ ái, và hơn hết là nàng quyến rũ đến lặng người. Nếu ai đấy được thử nàng một lần thì chắc chắn không bao giờ quên được…

Sau khi uống vài cốc vang trắng sau đấy chuyển qua nàng Grappa thì bạn sẽ có một cảm giác tựa như vừa bước ra một cánh đồng nho từ một quán bar sặc mùi nước hoa của các cô nàng thành thị đỏm dáng đỏng đảnh và buồn tẻ. Ở đấy bạn sẽ gặp nàng Grappa hoang dã đang chổng mông hái nho. Mông nàng căng cũng tựa như nho đang mùa chín tới, mái tóc màu hạt dẻ của nàng lất phất trong gió, qua làn áo mỏng bạn có thể thấy đôi bầu vú nàng ửng hồng, mắt nàng mà xanh ngọc lục bảo đang mỉm cười. Và rồi bạn có thể đi đến nắm tay nàng đến gốc cây sồi già ở ngọn đồi phía trên kia những cách đồng nho, nơi có thể nhìn thấy dòng La Dora đang lượn mình quyến luyến. Bạn sẽ làm tình với nàng ở đấy…

Ngồi đâu đấy ở Aviglina, nhấm nháp Grappa nàng với chút gió thổi lên từ dòng La Dora mang theo cả tiếng hát của nàng.

Khuyến cáo : Nàng có nồng độ cồn từ 30-60, để xa tầm tay trẻ em.


Hoang đảo

Lúc nhàn cư, tôi cố giữ đầu óc mình bất định bằng cách nghĩ về cuộc sống trên hoang đảo của tôi. Đã khá lâu kể từ ngày đầu tiên tôi nghĩ về nó, như mọi ý nghĩ thoáng qua, nhưng chỉ riêng nó quay lại và phát triển. Cứ như vậy, những lúc nhàn rỗi tôi lại sống trên hoang đảo ấy. Bằng một cách nào đấy như rớt máy bay, đắm thuyền hay sóng thần cuốn trôi đi… Tôi tỉnh dậy trên một hoang đảo ở đâu đấy trên thái bình dương… Đây là tình huống xấu nhất sau khi xảy ra một trong các tai nạn trên. Tôi không chết mà tiếp tục sống trên hoang đảo. Thật thế, tôi luôn nghiêm túc đặt mình trên cái hoang đảo ấy và tự kiểm tra lại các kỹ năng để tồn tại được trên đấy. Cũng như kịch bản film Cast away hay truyện chú Robinson vậy, duy có điều khác là tôi luôn ở trạng thái sẵn sàng cho cuộc sống như vậy trên hoang đảo…

Quay về một tí với thực tại, tôi thức dậy lúc 8g30, uống cafe sáng và bắt đầu làm việc lúc 9g30. Thường kết thúc công việc lúc 21g và tìm một góc nhỏ uống vài chai bia trước khi về nhà. Nhà tôi là cái tổ chim trên tầng 4 của một khu tập thể xây vào những năm 80. Ở đấy tôi cố giữ mọi thứ tồn tại đúng như những năm 80. Không internet, không tivi và gần như không ánh sáng. Trung bình một ngày tôi nói khoảng 50 câu đại loại như “Cho cốc cafe” , “em in cho anh bản vẽ này”, “cảm ơn”… Một cách vô hình, cái hoang đảo kia lần xâm chiếm cuộc sống thực tại của tôi, bào mòn mọi mối quan hệ chớm nở và dập tắt mọi liên hệ với xã hội cận kề…

Đầu tiên là tìm nước ngọt trên hoang đảo. Tôi cố giữ mình suy nghĩ thật ít vì sẽ khá tốn năng lượng. Mọi tình huống tôi đã giả định trước đó nên không cần phải suy nghĩ nhiều hơn lúc này. Chỉ cần hành động. Nếu là một hoang đảo rộng chừng 1 ha thì cơ may có nước ngọt là rất hiếm, ấy vậy mà tôi vẫn tìm thấy một khe suối nhỏ cách bờ biển chừng năm trăm met. Kinh nghiệm sống ở rừng đã dạy tôi không vội uống thứ nước đấy khi chưa được nấu sôi. Tôi tìm thấy những cây dừa ở gần bờ biển, đây là nguồn nước ngọt cũng như thức ăn chính cho tôi để bắt đầu cuộc đời hoang đảo. Sở dĩ tôi chọn đảo ở thái bình dương là vì khả năng sẽ có những cây dừa. Tuy nhiên, kỹ năng đầu tiên bạn cần phải có khi muốn tồn tại trên đảo hoang thái bình dương là trèo dừa và bóc dừa bằng tay không. Kỹ năng này thì tôi thuần thục từ những năm lên 10 tuổi. Sau khi lấy lại sức lực bằng nước và cơm dừa, tôi bắt đầu lên kế hoạch cho những việc cần làm. Dệt lưới bắt cá, làm bẫy kỳ nhông, gom lá dừa khô, tìm vị trí tốt để dựng tạm một cái chòi. Thực ra tôi đã tìm thấy vị trí hoàn hảo chỗ ngọn đồi đá gần khe suối. Ở đấy có một cái hốc lẹm vào 2 mét sâu và gần 2 mét cao. Tôi chỉ cần dựng thêm cái mái lá phía trước khoảng sân bằng phẳng rộng 15m2. Từ đấy tôi có thể nhìn thấy biển và bao quát tất cả bờ biển. Thật là một hoang đảo tốt để làm resort !

Tiếp theo là đi một vòng đảo để tìm các giống cây. Cây làm quần áo, giày dép. Cây làm xà nhà, cây làm thức ăn, những cây độc để bẫy cá và cây thuốc để phòng khi trái gió trở trời. Gần như tôi đã tìm liệt kê và đánh dấu vị trí của từng cây trên bản đồ hoang đảo. Khả năng sống sót trên hoang đảo cao hơn với những người nghiền thuốc lá vì họ luôn mang theo lửa. Tôi cũng luôn mang theo lửa. Tôi nhóm bếp và nướng hai con cá đánh được hôm nay, ăn kèm với cơm dừa và một chút nước dừa béo ngậy. Xong tôi chui vào cái hốc đá đánh một giấc ngon lành. Đêm đầu tiên trôi qua trên hoang đảo thật nhẹ nhàng. Ngày hôm sau tôi dành nhiều thời gian thiết kế một cái tủ lạnh để giữ thức ăn. Đấy là một hốc đá nhỏ phía sau những lạch nước chảy ra từ ngọn đồi đá, tôi gom vỏ trái dừa, tạo xốp và lót kín hốc đá. Thể tích tủ lạnh không lớn lắm nên tôi chỉ ưu tiên trữ những trái cây chín và những con cá đã qua sơ chế. Giá mà có bia nữa thì tốt …

Thấm thoát đã có 30 vạch ngày trên cây cột thời gian trước sân. Tôi đã sống một tháng ở đây và luôn giữ cho mình bận rộn với công việc. Tôi đã hoàn thiện các bản thiết kế cho ngôi nhà mới, lên kế hoạch xây dựng, liệt kê vật tư và thiết bị. Điều đáng mừng là tôi tìm thấy một ít cây lúa mạch và cây thuốc lá dại. Nó có nghĩa là trong một vài tháng tới tôi có thể sinh hoạt như cuộc sống trước đây của tôi trên đất liền. Sẽ có bia hay ít ra là rượu dừa và xì gà vào cuối ngày. Cái ý tưởng đấy làm tôi lao động hăng say hơn, tôi chia thời gian thành 4 phần cho một ngày, phần một là buổi sáng tôi dành cho việc đồng áng. Tôi cải tạo khoảng đất chừng 500m2 bên suối để trồng xuống những cây nhu yếu. Phần hai là buổi trưa, tôi dành một giờ để nghỉ ngơi và sau đấy là đánh bắt và hái ít trái cây cho vào tủ lạnh. Từ 3g đến 5g chiều tôi đi tìm và gom vật liệu theo bản thiết kế. Phần cuối là khoảng thời gian để thư giãn, nấu ăn và viết lách một chút. Tôi cũng hơi ngán món cá và kỳ nhông nướng với cơm dừa nên dạo này tôi thường ăn 3 quả trứng chim rán với nước ép trái cây lựu cho buổi tối.

Sách là thứ duy nhất khiến tôi không có cuộc sống giống ở đất liền. Ở đây hẳn nhiên tôi không có sách nên tôi cũng dành chút thời gian bên bếp lửa cuối ngày để tạo ra chúng. Tôi cố gắng viết về nội dung và nhận xét cho những quyển sách mà tôi đã từng đọc. Điều này thật sự là một việc khó với tôi, tuy nhiên nó có ích cho cuộc sống hiện tại nên tôi cố duy trì khoảng thời gian cho việc này. Tôi phân loại lịch sử, nghệ thuật, khoa học và tiểu thuyết cho giá sách của tôi. Tất nhiên tất cả chúng đều là vỏ cây. Đôi khi tôi cũng tìm thấy ý kiến thức có ích trên giá sách ấy, nhất là mảng khoa học. Tôi ứng dụng nhiều kiến thức cho việc đánh bắt, cách làm đèn và tạo ra dầu ăn. Tôi viết trong hai tháng ròng thì hết tất cả những gì tôi đã được đọc. Lúc này tôi thấy hơi tiếc vì trước đây tôi đã bỏ nhiều thời gian cho bia rượu nhiều hơn là sách vở …

Nhưng tôi vẫn tiếp tục viết, lúc này tôi viết về khoảng thời gian trước ở đất liền … Nó cũng chỉ là những mẩu vụn về tình yêu, những người tình một đêm, những đêm say, những chuyến đi hoang và những lần gặp nạn trên đường. Lúc viết tôi mới thực sự nhận thấy nỗi cô đơn của mình. Nhưng ở đây, cuộc sống trên hoang đảo nó tuyệt vời hơn bất cứ một cộng đồng văn minh nào ở chỗ bạn chắc chắn là một người cô đơn. Một cách hoàn toàn và rõ ràng như thể cô đơn đang ngồi sát bên bạn và im lặng ngắm nhìn bạn đang chậm chạp viết nó ra trên vỏ cây. Ở đất liền, ý tôi là khi ở một cộng đồng người, bạn luôn chơi trò đuổi bắt với cô đơn. Đôi khi hy vọng tối nay không cô đơn vì bắt gặp một cô nàng tình cờ trong quán rượu. Đôi khi thèm thuồng được ngồi một mình khi đang dự một buổi tiệc… Những cảm giác ấy chắc chắn sẽ không bao giờ có tại đây, hoang đảo thái bình dương. Đêm nay có vẻ trời có giông lớn. Tôi hạ những tấm mành lá xuống, quây đống lửa tránh được hướng gió, xem xét lại chỗ cất hạt giống, cái giá sách cũng được che đậy kỹ. Tôi kéo tấm chăn bện từ sơ dừa và cỏ khô, uống ngụm rượu dừa trong mẻ rượu mới nấu. Tôi thiếp đi trong tiếng sóng biển, gió rít qua những khe nhỏ của cái mành liếp.

Bonus : cách làm cá nướng ống tre

nguyên liệu :

-cá mú biển hay tệ nhất là cá lóc (cá quả của người miền bắc). Nếu chọn cá lóc thì nên chọn cá lóc hoa. Loại này thịt chắc và thơm hơn.

-lá chanh, quả óc chó, chanh tươi, hành tím, tiêu xanh, nước mắm cốt (muối ở hoang đảo) và một ít vang trắng.

-một đốt ống tre đực tươi (phần thân là tốt nhất vì không quá dày và không đọng nhiều nước) và lá chuối khô.

Cách làm : làm sạch cá, tách ruột (không nên vứt ruột cá đi vì nó là phần ngon nhất). Tách sạch các gân máu trong bụng cá (vì các gân máu là nguyên nhân làm tanh). Ruột cá sau khi làm sạch được nhồi ngược lại bụng cá. Tạo các khứa vòng quanh thân cá cách đều 1,5 phân. Nhồi lá chanh, quả óc chó, tiêu xanh, củ hành tím vào đầy bụng cá. Ướp cá khoảng 30′ với dung dịch nước cốt và vang trắng. Tráng một lớp dầu mỏng vào lòng trong của ống tre và thả cá vào, lèn chặt lá chuối khô ở đầu và nướng trên bếp than. Để cách than tầm 5 phân và nhớ quay đều ống tre. Sau khi ống tre bay hết nước và bắt đầu than hóa thì có thể chén cá. (Quá trình nướng mất tầm 20 phút )

Trình bày : cho cá lên đĩa, kèm với lá ngò, húng, ngổ và vài lát chanh

Chén kèm với rượu vang trắng (tốt nhất là dòng pinot). Have fun !

Khuyến cáo : cách làm riêng của tôi ở hoang đảo nên nếu các bạn làm theo cách trên thì không nên so sánh với các cách của google.