Tương phản

1. Ngày cuối cùng ở Vienna tôi đi dạo sông Wien. Đến chiều khá muộn mới mỏi chân thì thấy quán bia cuối góc đường. Tháng 10 bắt đầu lạnh nên bia rất ngon, bia ngon lại thèm thuốc lá. Lại khoác áo ra ngoài hút. Nàng cũng đứng dưới cột đèn hút thuốc. Nhìn cảnh nàng hút thuốc đến người không hút thuốc cũng cảm thấy ngon. Nàng hút hai hơi dài đã hết nửa điếu và nhả khói xuyên qua chùm tia nắng lạnh cuối ngày-ngày cuối thu. Nàng phả khói như phả hết sự khoan khoái từ điếu thuốc lên trời, vẻ đẹp của tương phản giống như có mặt khắp nơi. Đôi khi tôi nghĩ nếu thế giới không có sự tương phản chắc chả có môn nghệ thuật nào được sinh ra…

Bao diêm của tôi chẳng còn cây nào, thật ra tôi cũng muốn nó hết để đến xin lửa nàng. Bao diêm hết thật đúng lúc, tôi lại nghĩ thầm “Châu âu thật như phim” rồi tiến tới xin lửa nàng rất tự tin.

_ Trời đẹp nhỉ ! – Tôi nói khi trả bao diêm cho nàng.
_ Ừ, đẹp nhưng hơi lạnh để hút thuốc – Nàng trả lời.
_ Đằng ấy cũng uống bia trong quán kia àh ?
_ Uh, nhưng chuẩn bị về rồi – Nàng đáp.
_ Đi du lịch àh ? – Nàng hỏi.
_ Ừ, cũng có chút công việc. – Tôi trả lời.

Nàng định cuốn điếu thuốc khác thì tôi nhanh tay rút bao thuốc đưa nàng, tôi đứng còn nàng đong đưa chân ngồi trên bệ bức tường rào thấp. Bọn tôi nói chuyện đến khi vơi gần hết bao thuốc mới thôi. Trao đổi văn hóa chút chút rồi chào nhau, tôi cũng chưa kịp hỏi tên nàng, chỉ nhớ là nàng có một nụ cười nhìn rất phê.

2. Hà nội những ngày mùa hè chỉ có bia và bar, lâu lâu tôi lại có nhu cầu ngồi một mình đến sáng ở một cái bar nào đấy để uống hết chỗ tiền trong túi rồi đi về. Dù sao trời nóng thế này cũng không thể ngủ được. Mở đến sáng cũng chỉ có vài quán, thế là đành vào cái quán của hội nghệ sỹ lạc bầy.

Đôi khi tôi cũng không biết mình đang đóng vai gì trong vở kịch cuộc đời này. Tôi nhìn thấy nàng cười ngay khi bước chân vào quán. Tim tôi khua rộn hết cả lên, thế giới nhỏ thật, tôi tự nhủ.

Tôi giả vờ đi tới xin lửa, ban đầu nàng mải nói chuyện với đám bạn mới quen ở Hà Nội nên không thèm nhìn người xin lửa.

_ Trời hôm nay không đẹp như tháng 10 Vienna lắm nhỉ !

Nàng nhìn tôi rồi hét ầm cả quán. Nàng thật sự xúc động rất mạnh ! Tôi đoán vậy. Hôm đấy tôi xin phép đám bạn nàng cho tôi cướp nàng ra ngồi bàn khác. Nàng và tôi cùng uống cực say, cuối cùng bọn tôi cũng biết tên nhau, hôm sau nàng rời Hà nội.

Sau khi gặp tôi lần trước thì vài hôm sau nàng nhận được đề nghị làm việc ở Việt Nam nửa năm của đại sứ quán Áo như một nhân viên tạm thời. Nàng đang thất nghiệp nên đồng ý ngay, cũng nhờ tôi mà nàng có chút khái niệm về VN mà không do dự gì cả. Trước đấy nàng không có một khái niệm gì về VN.

Bọn tôi chia tay lúc 4g sáng, nàng thật sự đang khóc. Bọn tôi ôm chầm nhau một lúc khá lâu dưới bóng cây cột điện, bóng hai đứa tôi nhập vào nhau như thể 1 người duy nhất dưới cột điện.

Advertisements

About daysss


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: