Đi ra hồ

Đi ra hồ mùa đông
gió lấp đầy khoảng trống
mặt hồ lăn tăn gợn
sóng hỏi tôi buồn không

Đi ra hồ mùa đông
cuối buổi chiều nắng muộn
khói thơm mùi thuốc súng
sương nói đừng đi xa

Đi ra hồ mùa đông
băng qua những cánh đồng
quê hương tôi phơi xác
anh em tôi trắng xương
bầy diều hâu kiêu ngạo
chiều mây khóc lúa đồng

Băng ra hồ mùa đông
Nhớ con thuyền bằng giấy
thả trôi trong giếng làng
in trong màu lá đa
bầu trời băng qua đấy
đáy giếng in bóng tôi
bầu trời dưới đáy nước
mang tuổi thơ trong veo

Băng ra hồ mùa đông
cơn giông vừa đến muộn
ghế đá vừa khô cong
tháp chuông vừa đổ xuống
những đôi chân vội vàng
chạy trốn khỏi bình yên
sóng hồ lăn tăn gợn
hòa bình đến chưa anh ?

Băng ra hồ mùa đông
Cây bạch đàn đứng hát
Mối tình nép bóng đợi
cuối buổi chiều khói bếp
chín vàng trong đống rơm

Đi ra hồ mùa đồng
với tay ngắt nỗi buồn
ném vu vơ mặt nước
sóng hỏi tôi buồn không ?

Cánh đồng Chum-Lào

Advertisements

About daysss


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: