Cửa sổ cũ, bức tường mới

Câu chuyện bắt đầu lúc chạy bộ, nó có thể bị đứt quãng vì đầu óc cần điều phối nhịp thở, chân, tai…

Đấy là về cái cửa sổ lớn bên bàn làm việc của tôi, cái cửa sổ mở đúng hướng tây nên tôi có đủ ánh sáng tốt vào buổi sáng và phải kéo rèm vào buổi chiều. Từ cửa sổ tôi có thể nhìn ra một góc hồ Thuyền Quan, phải phóng tầm nhìn luồn qua khoảng trống khá hẹp vì những căn nhà lồi lõm bao vây để nhìn thấy hồ và những tán cây xanh bao quanh nó. Thế nào đi nữa thì đấy cũng là một góc nhìn khá cao cấp bên bàn làm việc ở thành phố. Cho đến khi nhà kế bên xây lên, bức tường dần xuất hiện và chiếm đi cái khoảng không bé nhỏ của tôi, cái khoảng không mà hằng ngày tôi vẫn thò đầu ra hút thuốc hay bất thần cần một ít không khí tươi dù nó không tươi lắm vì đượm mùi khói bếp của các nhà hàng lân cận hay tiếng mắng nhau của nhân viên phục vụ nhà hàng. Dù sao thì nó cũng giúp tôi trốn được căn phòng điều hòa trong ít phút, làm tôi tỉnh táo hơn đôi chút.

Một thực trạng hiển nhiên ở các đô thị không có quy hoạch định hướng và thả nổi quản lý kiến trúc. Hay chính xác hơn là mọi thứ đều được quản lý dưới một hình thức rất mập mờ để tiện cho việc kiếm chác qua những kẽ hở. Càng mập mờ, càng ít có định hướng quy hoạch thì càng sinh ra cơ chế xin-cho. Càng nhiều xin-cho thì càng nhiều điều bất ngờ có thể xảy ra. Giống như sau một đêm thức dậy bạn không thể mở cửa sổ phòng mình vì nó đã là một bức tường.

Thực ra nói Hà Nội là một đô thị cũng không đúng mà nói là nông thôn cũng không sai. Vì Hà nội chưa có đủ cơ sở vật chất cơ bản, quy hoạch định hướng và các tiêu chuẩn tối thiểu để được gọi là một đô thị. Ngược lại về cách sinh hoạt thì rõ là một vùng nông thôn vì khó mà phân biệt đâu là vỉa hè, đâu là lòng đường, đâu là sân trước hàng bún chả, đâu là nhà vệ sinh công cộng, đâu là bãi đỗ xe, đâu là quán sá, đâu là cống thoát nước. Con người thì cũng khó hòng mà phân biệt được người lao động chân tay và người làm việc bằng đầu óc vì qua cách nói cho đến trang phục đều rất khó đoán được.

Sau giờ làm việc hôm nay tôi đã mở cửa sổ ra và ngồi nhìn bức tường gạch mới xây vội mà nhớ về cái khoảng không ngày trước. Tôi nảy ra một ý là sẽ chụp ảnh cái view ngày trước để dán lên bức tường như một góc tưởng niệm nhỏ cho cái khoảng không của tôi. Nhưng cuối cùng tôi thấy không ổn vì nó giống một sự hoài niệm trong vô vọng hơn là một góc tưởng niệm. Giống như ta có thể nhớ về con chó đã chết khi nhìn cái vòng cổ của nó treo trên tường nhưng ta khó mà có lại cảm xúc với một khoảng không đã mất khi đứng nhìn những bức ảnh về nó. Thế là tôi định bụng một ngày đẹp trời nào đấy sẽ mua bia mời bạn Hiệp đến văn phòng để vẽ bậy cái gì đấy lên bức tường gạch kia cho hả hê, cho thỏa thích.

Đấy là vì sao người Hà Nội hay hoài niệm, hay tự hào về quá khứ mà xỉ vả hiện tại. Giống như cái khung cửa sổ của tôi, người Hà Nội cũng đã từng có những khoảng không đẹp, những tán cây, những mặt hồ, những con đường ngăn nắp. Nhưng hằng ngày, hằng ngày họ bị xoáy vào cái vòng luẩn quẩn của hoài niệm, xỉ vả, hiếu thắng, đua chen và cứ thế xây lên những bức tường mới bao lấy những khoảng không của chính họ. Tôi nhớ mang máng trên báo nào đấy có mục “cửa sổ tâm hồn” khi nghĩ về khung cửa sổ của tôi. Theo cách này, đến một ngày nào đấy con người trong thành phố sẽ chỉ còn tâm hồn như những bức tường gạch và tất cả những cửa sổ đều biến mất.

Advertisements

About daysss


2 responses to “Cửa sổ cũ, bức tường mới

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: