bene

Renew

Trời đổ mưa to khi chúng tôi lên đường đi Bari. Hãy còn một chặng đường dài qua băng qua nước Ý nhưng tôi cảm thấy gần như đang chia tay. Fauls cho xe chạy 120 km trong cơn mưa, chúng tôi tự nhiên không muốn nói chuyện hay bàn tán về những đề tài như những chặng trước nữa. Dường như Fauls cũng không muốn nói gì lúc này và cả tôi cũng thế. Tôi thả mọi cảm xúc mình trôi theo cơn mưa, lướt nhanh qua những hàng tuyết tùng đẫm nước hai bên đường. Chúng tôi đang băng qua đâu đấy gần San Martino Bassa. Mưa ngớt dần, tôi quay kính chắn gió cho một ít gió và nước hắt nhẹ vào. Tôi ngửi thấy hơi thở của những cánh đồng nước Ý, những giàn nho cuối mùa buồn bã rụng lá, những ngọn đồi oliu trải rộng vắt qua trùng điệp và dài khắp các thung lũng. Đôi lúc, đâu đấy trên những cánh đồng trống, những cây Cypress khẳng khiu vươn cao tít tắp và đâm một lỗ nhỏ vào cái khoảng trời rộng mênh mông xám ngắt và lạnh lẽo ngay trên chúng tôi. Mưa lại nặng hạt. Tôi bất chợt hỏi Fauls về Alexandra của hắn. Câu hỏi đấy thốt ra từ miệng tôi nhưng chính tôi cũng thấy nó như từ ngoài những cánh đồng kia vọng vào vì tôi hoàn toàn không một chút mảy may nào nghĩ về Alexandra vài giây trước. Tôi không ngụy biện làm gì nhưng thực tình trong cái khung cảnh gần căng đầy hết cả các cảm xúc này, câu hỏi đấy là một cách giải thoát. Tôi không mong đợi Fauls sẽ trả lời nhưng hắn bắt đầu kể vài phút sau đấy.

Đấy là chuyện tình đẹp nhất trong 35 năm cuộc sống của hắn. Fauls gặp Alexandra trong năm cuối cùng ở trường đại học. Họ sống cùng nhau ở Venice. Thoạt nghe tôi đã thấy đầy cảm giác tiểu thuyết tình yêu trong câu chuyện tình này. Nhưng đúng thế, Fauls kể về nó như đang nói đến thứ đẹp nhất mà thượng đế ban cho hắn. Nàng dạy cho hắn tiếng Ý, nàng mang hắn đi khắp đất nước ấy và mở ra cho hắn những khoảng trời lành lặn yên bình và hoàn hảo. Hắn và nàng đã trao cho nhau mọi thứ tốt đẹp nhất của tuổi trẻ, của mối tình đầu trong một thành phố đẹp như thiên đường. Rồi nàng đã rời đi khỏi hắn một thời gian dài. Nàng trở về nhà và chăm sóc bố nàng trong những năm cuối cùng của cơn bạo bệnh. Hắn trở về Đức tiếp tục đi làm, liên lạc của hắn và nàng cũng thưa dần và rồi không biết vì sao mọi chuyện đột nhiên biến mất. Câu chuyện tình yêu đẹp nhất của hắn giống như trở về với trang tiểu thuyết mà hắn vừa đọc. Hắn không dám chắc rằng mọi chuyện đã kết thúc nhưng cũng không dám chắc rằng mọi chuyện có thể tiếp tục diễn ra như kéo dài những ngày tháng đẹp trong trang tiểu thuyết ấy đến lúc nào. Họ không cãi nhau, không nói lời chia tay, không từ biệt nhưng chỉ còn nhớ về nhau như đã từng yêu nhau… Hắn thở dài “Đấy là món quà đẹp nhất”.

Nắng xé toạc khoảng trời xuyên xuống một quãng đồi phía trước chúng tôi. Đang băng qua đâu đấy đồng bằng Tuscany. Fauls cho xe chạy chậm hơn, sau câu chuyện dường như hắn muốn chìm sâu vào những tháng ngày đẹp ấy trong những ngày ngắn ngủi lưu lại trên đất Ý. Tôi gợi ý nên dừng lại đâu đấy uống chút cafe chờ ngớt mưa rồi đi tiếp. Hắn đồng ý và cho xe chạy vào trạm xăng gần nhất.

Bọn tôi ăn qua loa cái bánh mì với gỏi cá kẹp với ít oliu dầm, hai cốc cafe nóng. Tôi dạo quanh cửa hàng tìm mua vài CD để nghe trên xe. Toàn các CD tiếng Ý, tôi chả có chút khái niệm nào về nhạc Ý nên chọn cái CD có bìa tôi thích nhất. CD của Francesco de Gregori. Lúc tôi đưa cho Fauls cái CD hắn giật thót mình như đạp phải phân. Hóa ra đấy cũng là CD gắn với những ngày tháng cùng Alexandra của hắn.

Chúng tôi trở lại với con đường. Lúc này mưa đã nhẹ hơn. Tôi cho cái CD mới mua vào máy nghe được vài câu thì đã ngủ thiếp đi trong âm thanh đều đều của tiếng ghita gỗ và chất giọng buồn buồn của Fran. Trong giấc ngủ chập chờn tôi nghe thấy loáng thoáng trong bài hát bỗng có câu “faccia vietnamita”. Tôi bò dậy và tua lại bài hát nghe lại thật kỹ.

“Bene, se mi dici che ci trovi anche dei fiori in questa storia, sono tuoi
ma è inutile cercarmi sotto il tavolo,
ormai non ci sto più
ho preso qualche treno, qualche nave,
qualche sogno, qualche tempo fa

Ricordi che giocavo coi tuoi occhi nella stanza, e ti chiamavo mia,
e inoltre la coperta all’uncinetto, c’era il soffio della tua pazzia
e allora la tua faccia vietnamita ricordava tutto quel che ho.

E adesso puoi richiuderti nel bagno a commentare le mie poesie
però stai attenta a tendermi la mano,
perché il braccio non lo voglio più
mia madre è sempre lì che si nasconde dietro i muri
e non si trova mai
e i fiori nella vasca sono tutto quel che resta e quel che manca,
tutto quel che hai
e puoi chiamarmi ancora amore mio …”

Bài hát đấy làm tôi nổi hết cả da gà vì cái giai điệu và cả cái khung cảnh lúc đấy. Nó quá hay thì đã hẳn nhưng tôi muốn hiểu hơn về lời bài hát tại sao lại có “faccia vietnamita”. Sau khi nghe lại lần thứ 5, Fauls dịch lại cho tôi nghe đại ý của đoạn đầu.
Sau khi tôi lắp ghép ngữ pháp và thay ít từ thì nó thành ra thế này :

“Được rồi, nếu em tìm thấy hoa trong bài hát này thì nó là của em

Nhưng đừng tìm anh dưới bàn hay trên ghế nữa. Anh đã rời đi rất xa rồi, bằng những chuyến tàu, những con thuyền hay bằng cả giấc mơ. Anh đã đi rồi

Em có nhớ trong căn phòng mà anh đã chạm vào mắt em đấy

bây giờ anh không thể ngủ trong đấy nữa.

Trên chiếc giường ấy, chăn gối đã đẫm ướt sự cuồng dại của em…

Em ! Khuôn mặt Việt Nam của anh là tất cả những gì anh có thể nhớ…

Sau này tôi mới biết bài hát này được viết những năm 70. Fran viết về một người đàn bà Việt Nam bị điên và luôn đi tìm hoa. Điều cuối cùng Fran thấy là người đàn bà choàng một khăn trắng đứng trên cầu như chuẩn bị nhảy xuống. Fran thì ngồi trong xe lửa lướt nhanh qua và không biết cuối cùng điều gì đã xảy ra với người đàn bà ấy. Một bài hát mơ hồ đến nỗi tôi chắc chắn rằng chính tác giả cũng cảm thấy mơ hồ không kém khi viết.

Tôi nghe lại một lần nữa bài hát và thiếp đi thật sâu như khi vừa khóc xong một trận thật to. Cuộc sống này vốn có quá nhiều sự trùng hợp đầy bí ẩn !

bene-Francesco De Gregori

Advertisements

About daysss


One response to “bene

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: