Hoang đảo (3)

Thời gian…

Thời gian là tất cả những gì tôi có, nhưng thời gian không mang lại thời gian nữa.

Tôi nhớ lại câu này khi tháo cái đồng hồ dây da trên xác chết đã thâm tím vì nước biển. Đấy là xác chết của một người phụ nữ trung niên, cơ thể cô ấy đã bầm dập đến nỗi tôi mất hơn một phút để nhận ra giới tính. Những con mòng biển chao lượn ngay trên đầu tôi như cái xác chết kia là một con cá lớn. Tôi chắc rằng nếu mình không phát hiện ra xác chết này thì hôm sau nó chỉ còn là bộ xương vì lũ mòng biển sẽ ngấu nghiến hết tất cả. Những con chim đẹp đẽ ấy sẽ có một bữa tiệc trên xác người.

Tôi đào cái hố trên đụn cát không xa mũi hảo vọng để chôn cái xác. Việc khó khăn nhất sau cùng là làm một tấm bia mộ, tôi khắc lên khúc cây khô đã bóc vỏ “mộ của một người đàn bà”. Tôi lấy cái đồng hồ trong túi móc lên ngọn bia mộ. Sợi dây da lất phất trong gió chiều khiến tôi rùng mình, tôi chớm nghĩ về chiếc đồng hồ như một món quà của thượng đế cho tôi. Ngài gửi cho tôi thời gian bằng cách giết chết một người hay gửi cho tôi một đòn tra tấn man rợ nhất qua chiếc đồng hồ này. Tôi cần nó làm gì trong khi tôi đã có tất cả những thứ tôi cần.

Ngắt vài cọng muống biển đang nở hoa, tôi trồng quanh khu mộ để đánh dấu. Xong xuôi tôi kéo lưới lên bè và quay về, một ngày dài trôi qua với cảm xúc về đất liền, một nỗi nhớ ngại ngùng về đất liền.

Tôi giam mình hai ngày liền trong lều, không làm việc gì ngoài ngủ và tỉnh dậy sau cơn mơ nhìn thấy các xác đào mồ thức dậy. Những con chim mòng biển chao đảo đậu trên vai người đàn bà. Cô ấy lê những bước chân trên cát về phía biển và vẫy tay gọi chới với ra biển. Tôi rùng mình đứng lên, đầu đau nhức kinh khủng, tôi cố chạy nhanh về phía ngôi mộ như bị ma đuổi sau lưng, chạy như trong giấc mơ, giống như ai đấy bắt tôi chạy. Ngôi mộ vẫn nguyên vẹn, những cây muống biển đã nở hoa trên mộ. Bia mộ đã mọc chút rêu xanh, cái đồng hồ đọng ít hơi hước trên mặt kính nhưng vẫn chạy đều. 5g28 phút, nghĩa là tôi đã mê man gần 2 ngày sau khi chôn cái xác.

Tôi dạo một vòng ra bờ biển và nhặt được nhiều dấu hiệu từ đất liền. Những mảnh nhựa từ một chiếc tàu du lịch đã bị sóng đánh vỡ toác, những miếng vải của buồm, mấy lon bia và đồ hộp. Người đàn bà tôi đã chôn chắc là chủ nhân hay người đi trên thuyền đấy. Hẳn chiếc thuyền đã bị đánh úp trong cơn bão tàn bạo hôm trước. Tôi gom tất cả những thứ nhặt được về lều, nhóm lửa đun nóng lon thịt hộp, mở lon bia và thưởng thức món quà từ đất liền.

Giá như sóng đánh vào cho tôi thêm một cái radio hay một máy nghe nhạc thì đã là một món quà tuyệt vời. Cảm giác lúc đấy tôi thèm nghe tiếng người đến ứa nước mắt. Tôi hằn học ném mạnh lon bia đang uống vào vách đá, tôi ném tất cả mọi thứ trước mặt vào vách đá và bực tức hét lên.

Tại sao không phải là một người còn sống ? Tại sao không phải một con chó hay một cái radio mà là một xác chết, tại sao cứ bắt tôi nhớ về đất liền, nhớ về những điều tôi cố quên, tại sao chứ…?

Nhiều ngày sau đấy tôi không đi ra biển nữa, tôi chìm sâu vào khoảng ký ức về đất liền và ngồi bất động trên thềm đá trước lều, gần như tôi không ăn gì, chỉ uống nước trái cây lên men và lờ đờ say. Tôi không có ý định phá hủy thân thể mình hay đúng hơn là không có ý niệm về việc đấy. Chỉ là tôi thấy chán ghét cái hòn đảo mà tôi đã tự đưa mình lên đấy, tôi chán ghét cái ý tưởng đã đưa tôi lên đây và chán ghét cả cái đất liền đã làm tôi nảy ra cái ý tưởng điên khùng này. Tôi chán ghét tất cả.

Mùa mưa bắt đầu lại kéo về, những ngọn gió lạnh mang theo hơi muối biển thổi từng hồi, chúng hú nghiệt ngã qua tai, chúng thổi tốc mái nhà và mưa bắt đầu rơi. Tôi rét căm và nằm bẹp xuống hốc đá giống như cái cây non lần đầu hứng chịu cơn mưa nhiệt đới. Từng lớp lá trên mái nhà bị thổi bay để trơ lại trên đầu một khoảng trời xám ngoét, màu xám ghê rợn ấy tím dần đến đen khịt. Chỉ còn lại tiếng gió rít như tiếng cưa đang cưa ngang qua thân thể tôi. Nỗi cô đơn, nỗi sợ không gian, sợ bóng tối đến tột cùng của một linh hồn thoi thóp thở trên hoang đảo. Tôi chợt thấy mình giống như cái xác dưới nấm mồ chính tôi đã chôn. Một cái xác còn thở nhưng không còn sống, cái xác đang bị lôi kéo giữa địa ngục và hoang đảo. Phân vân trong sợ hãi giữa địa ngục tăm tối và trần gian cô độc và lạnh lẽo. Tôi kiệt sức lịm đi mặc cho những cơn mưa tát từng hạt đau rát lên mặt, xuyên thấu xương tủy, xuyên thấu cái xác tôi còn thở …

Advertisements

About daysss


One response to “Hoang đảo (3)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: