Hoang đảo (2)

Hoang đảo-một ngày đẹp trời

Nắng hong khô những giọt sương trên tấm liếp lá dừa, luồn qua khe rọi thẳng vào mắt làm tôi thức dậy sớm hơn mọi ngày. Đã nhiều tuần nay trời u ám và biển động nên tôi không có lấy một bữa ăn nghiêm túc khiến người đói lả và rã rời từng bộ phận. Tối qua tôi đã uống nốt chỗ rượu dừa còn lại đến say lịm và ngủ mê man.
Nắng càng lúc càng gay gắt như tiếng mẹ tôi đánh thức tôi dậy đi học vào mỗi sáng. Không thể nán lại lâu hơn, tôi choàng dậy kéo tấm liếp cho nắng ùa thẳng vào. Quả là lâu lắm rồi mới có một ngày đẹp trời. Tôi đi ra sân và nhận được một món quà nhỏ cho bữa sáng, đấy là cái tổ chim mòng biển với ba quả trứng còn nguyên vẹn. Chắc là đêm qua gió quá to đã làm gãy cành làm nó rơi xuống đây. Trong cơn đói lả, tôi không muốn suy đoán thiệt hơn nữa mà đi nhóm lò làm món ốp la trứng chim.

Món ốp la trứng chim ăn với một ít bánh ngô nướng duy nhất còn lại. Tôi quyết định hy sinh một ít hạt cafe giống để thưởng thức trọn vẹn một buổi sáng đẹp trời. Tôi pha rang một ít cafe, nghiền nhuyễn và lọc cafe bằng lớp sơ dừa. Tôi bày bữa sáng của mình trên cái bàn đá ngoài sân. Nơi tôi có thể nhìn mặt trời một cách rõ ràng nhất.
Bữa sáng kết thúc với một điếu thuốc lá cuốn. Nói về thuốc lá tôi lại nghĩ đến việc đã tìm ra nó. Hôm ấy cũng là một ngày đẹp trời thế này. Tôi đi dạo trong khu rừng nhỏ ven suối và phát hiện ra chúng. Ban đầu tôi nghĩ chúng là cây cải con vì tôi chưa được thấy cây thuốc lá con trông thế nào. Nhưng nếu có nhìn thấy thì tôi cũng không thể tưởng tượng nổi bằng cách nào trên cái hòn đảo chết tiệt này lại mọc lên cây thuốc lá. Tôi đã nếm thử một ít lá mầm, chúng có mùi hăng hắc và cay nồng hệt cây cải con. Thế là tôi rào khu vực đấy lại và ghi chú lên tấm bảng gỗ là “ruộng cải”. Mỗi lần phát hiện ra một giống cây lương thực mới trên đảo người tôi như sướng run lên. Thậm chí đến đêm tôi còn mất ngủ chút chút để nhớ lại các kiến thức gieo trồng chúng. Lúc phát hiện ra cây cafe là lúc tôi vui sướng nhất kể từ ngày lên đảo, tuy nhiên phát hiện ra cây cải con cũng là một niềm vui không kém. Tôi cứ nghĩ mãi về món ngồng cải chấm trứng hay món dưa cải chua, tôi nuốt nước bọt ừng ực.

Mãi đến hai tuần sau tôi điên tiết lên vì chúng không phải là cây cải. Ban đầu tôi định nhổ hết chúng nhưng sực nhớ lại những ruộng thuốc lá trên đường đến trường lúc bé, tôi ngờ ngợ nên thử ngắt một lá phơi khô.
Có những niềm vui vô bờ bến, những niềm vui đến phát khóc từ những điều vớ vẩn mà nếu sống trên đất liền không bao giờ cảm được. Lúc chắc chắn đám cải kia là cây thuốc lá, tôi đã sướng điên lên, chạy khắp sân và hò hét như dại. Đấy là ngày thứ 785 trên đảo, tôi đánh dấu trên cột thời gian dòng “tìm thấy cây thuốc lá” bằng nhựa cây trộn với bột sao biển đỏ.

Tôi có ba loại sơn để đánh dấu các ngày trọng đại trên cây cột thời gian. Nhựa dương liễu pha với bột sao biển đỏ cho những ngày phát hiện điều mới mẻ như “tìm thấy cây cafe”, “bọn cua đã đẻ”. Bột sơn đen từ vỏ cây đánh dấu những ngày buồn như “thèm một miếng thịt ba chỉ chấm mắm tép” hay “giá mà có cái máy tính nối mạng ở đây”. Bột trắng pha từ vỏ trứng chim đánh dấu những ngày nhớ nhung như “Sinh Nhật P” …

Miên man một hồi mặt trời đã đổ bóng 10g sáng, tôi lên lịch cho một ngày làm việc mới. Một ngày đẹp trời như khiến người ta thấy yêu đời trở lại. Thế mới thấy loài người cần nắng để sống chứ không phải tiền hay Iphone như bọn trên đất liền. Đầu tiên tôi lôi túi hạt giống ra phơi phóng. Hạt cafe, dưa hấu, thuốc lá, đậu trắng, ngô, lúa mạch, củ hành tây, hạt cà chua và củ khoai tây. Mấy hôm nay trời ẩm nên một ít củ khoai tây đã lên mầm. Tôi quyết định trồng khoai tây và ươm thêm một ít ngô. Việc đồng áng xong cũng đã đến trưa, tôi nướng hai quả ngô và ép một cốc nước lựu cho bữa trưa. Sau khi nghỉ ngơi một giờ tôi sửa soạn lưới đánh cá và kéo cái bè ra biển.

Trời xanh ngắt, sóng vỗ nhẹ hứa hẹn một ngày thu hoạch tốt. Tôi dong bè hướng ra mõm đá mà tôi đã đặt tên là mũi hảo vọng. Thả hết mẻ lưới, tôi căng tấm buồm được bện bằng sợi đay lên đón hướng gió. Tôi châm một điếu thuốc lá, nằm ngửa ra trên bè mặc cho sóng tạt nước vào mặt, tôi giữ cho điếu thuốc không ướt và nhả khói lên cái bầu trời trên kia. Lúc này bầu trời ấy mới bé nhỏ tội nghiệp làm sao vì tôi thấy mình bỗng nhiên vĩ đại qua làn khói, dưới ánh nắng và trên chiếc bè con. Tôi thấy sự tồn tại của tôi trên mặt biển này giống như sự cứu rỗi cho cái bầu trời đáng thương xanh thẫm kia, vì nếu không có tôi vĩ đại đây, bầu trời kia dường như cô độc. Ha ha, tôi cười lớn và chỉ tay lên đấy hét vang “Mày hiểu chưa!!!”.

Chiếc bè đón gió lượn một vòng cung lớn song song với mũi hảo vọng, dường như là một mẻ cá lớn nhất từ trước đến nay tôi đã từng đánh. Lúc này chỉ là cảm giác thôi nhưng tôi tin là thế vì cái buồm vẫn căng đầy gió mà chiếc bè lại trôi chậm hơn bình thường chứng tỏ sức nặng của mẻ cá khá lớn. Tôi dong buồm và chỉnh mái chèo vào bờ.

Lúc này nắng đã dần khuất bóng những cây dừa trên đảo, bọn mòng biển dáo dác đông hơn bình thường trên mũi hảo vọng. Bất thần từ mõm đá lóe lên một ánh chớp hắt vào mắt tôi, cách xa đấy 700 mét tôi đã nhận ra đấy là ánh sáng phản chiếu từ một mặt kính hay cái gì đại loại thế. Một chút hồi hộp, tôi dong bè về hướng đấy. Tôi đã nổi hết gai ốc khi phát hiện ra ánh sáng phản chiếu từ chiếc đồng hồ đeo tay của một xác người nữ đang nằm vắt qua khe đá. Khựng lại trong chốc lát, lấy lại bình tĩnh, tôi neo buồm và tiến gần đến cái xác. Bọn mòng biển tản ra tan tác. Gió chiều bắt đầu lạnh khiến người tôi run lên bần bật. Tôi run vì lần đầu tiên nhìn thấy người sau hơn hai năm ở đây, dẫu đấy là một cái xác.

Advertisements

About daysss


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: