Hà Nội và những ngày cuối tuần…

Gần như tôi muốn hỏi ngay lập tức một cô em nào đấy ngồi một mình trong quán bar vào những tối cuối tuần bằng câu hỏi bất hủ của Jonh Forbes Nash trong A beautiful mind.

_Tôi có thể làm tình với em tối nay được không ?

Câu hỏi như một bài thực nghiệm cho thuyết kinh tế học mà vì đó sau này ông đã đoạt giải nobel kinh tế. Thuyết kinh tế học chuyển từ lợi ích cá nhân đến lợi ích tập thể đầy ngoạn mục bằng một câu hỏi mà tất cả bọn đàn ông đều muốn hỏi nhưng không ai dám thử nó như một câu mào đầu để tán tỉnh nhằm mục đích “ngủ với em” một đêm.

Jonh Nash chỉ muốn hỏi câu đấy cho mục đích nghiên cứu. Tôi muốn hỏi câu hỏi đấy cũng chỉ muốn chứng minh rằng tôi không bao giờ có thể ngủ với cô em nào đấy trong quán bar chỉ bằng một câu hỏi thô thiển và ngu ngốc như thế. Thậm chí là hỏi một em gái bán dâm.

Hà nội những ngày cuối tuần gần như chỉ loanh quanh những quán bar vào buổi tối. Vào buổi sáng hay đúng hơn là giữa trưa khi tôi thức dậy, đầu óc sẽ đấu tranh xem có nên ra khỏi nhà với một quyển sách đi tìm quán cafe ngồi đọc hay chỉ nằm ở nhà và đun cafe trên bếp.

Tìm được một quán cafe ở Hà Nội bây giờ để đọc được vài trăm trang sách thực sự rất khó. Đôi khi tôi tìm được một chỗ ngồi ưng ý thì cafe thường rất tệ và vì thế tôi cũng không thả mình để đọc hết quyển sách được vì tất nhiên cafe ngon luôn là ưu tiên số một, nhờ có nó mà tôi sẽ không lưu tâm đến điều gì khác ngoài quyển sách. Ở những quán cafe nổi tiếng là lựa chọn tốt nhất trong điều kiện hiện tại. Cafe tạm chấp nhận được, khung cảnh rất khá, nhất là những ngày có nắng. Nhưng để đọc sách thì tốt nhất nên nằm nhà và tự pha cafe. Tôi chắc chắn mình sẽ gặp những điều bực mình sẽ phá hỏng một ngày cuối tuần nếu tôi chọn lựa việc đọc sách trong một quán cafe với không gian nhỏ. Thường sẽ gặp một nhóm các người trẻ nói rất to hay một cặp đôi nào đấy ngồi cạnh bên và mở nhạc bằng điện thoại Iphone. Tất cả mọi thứ đều rất mâu thuẫn vì chính tôi là người muốn ngồi đọc sách ở một không gian công cộng. Nếu muốn làm việc đấy thì tôi phải chấp nhận được những phiền nhiễu công cộng kia. Nhưng ngay lập tức tôi sẽ cảm thấy muốn rời khỏi quán cafe và đi về nhà sau những tiếng động bình thường trong tất cả các quán cafe ở Hà Nội và dường như tôi luôn cố gắng nhắc lại với chính mình hãy tự pha cafe ở nhà tuần sau.

Các quán rượu của người Pháp ở Hà Nội luôn có dáng dấp hao hao giống Paris cuối thế kỷ 19. Nhưng chỉ hao hao về hình thức thôi chứ mọi thứ đều rất Hà nội. Nhưng dù gì thì các quán rượu này vẫn là điểm hợp lý nhất cho tôi trong những tối cuối tuần vì đa phần các quán bar người Việt ở Hà nội đều mở cho khách du lịch, nhưng điều khó khăn với tôi là phần nhiều khách đến đấy là các bạn trẻ tương tự ở các quán cafe. Họ chắc chắn không đến đây vì nước uống hay vì muốn có một không gian riêng tại nơi công cộng. Họ đến vì ở những quán rượu đấy họ thấy mình văn minh hơn hay đại loại là được thể hiện mình văn minh hơn một chút.

Có thể sẽ rất nhiều người muốn đi đến một quán rượu hay quán cafe nhưng rất ít người trong số họ thật sự muốn uống một thứ gì ngon ngon và tận hưởng không gian một mình theo đúng nghĩa của người đi uống một mình. Nhiều khi tôi nghĩ việc tôi cần làm đầu tiên khi mở một quán cafe là viết lên cái bảng lớn treo trước cửa quán câu “Xin lỗi, quán không phục vụ bầy người” hay như một slogan “Chúng ta không chém gió”.

May thay, tôi vẫn luôn tìm được một chỗ ngồi hợp lý sau một vài chai bia ở nhà. Từ nhà tôi đi bộ như một khách du lịch thì chỉ mất vài phút để đến trung tâm khu phố cổ, ở đấy là nơi tập trung hầu hết các quán rượu mạt hạng cho tây balo và những người Hà Nội trẻ văn minh. Khi say ngà ngà một tí tôi dễ dàng bỏ qua mọi chuyện chỉ để tìm một chỗ ngồi có rất nhiều người và uống thêm một vài cốc.

Những toan tính trong công việc của tôi thuần chỉ là tưởng tượng ra những không gian mà tôi luôn ước mình có thể nằm vào đấy để ngủ một đêm. Tôi luôn chừa lại phần việc mệt nhọc nhất cho những ngày đầu tuần bằng một ghi nhớ trên bàn làm việc ở bản vẽ tay đang vẽ dở. Tôi làm việc này theo thói quen từ vài năm nay vì tôi biết chắc mình sẽ tìm thấy vài ý tưởng tốt hơn hay thậm chí là đột phá trong cuối tuần này. Thường thì tôi có được vài ý tưởng cho đầu tuần nhưng nó cũng làm tôi khá mệt. Chỉ đơn giản là nhiều lúc tôi không muốn nghĩ về nó thì nó lại lôi tôi ra và bắt tôi phải nghĩ về nó. Như một trận đấu vật thật sự và cả tôi và nó đều đuối sức sau khi trận đấu kết thúc. Khi kiệt sức giống như đã dồn hết sức lực để quần nhau với một con cá và khi câu được nó lên bờ thì lại muốn vứt nó lại xuống dòng nước.

Nếu có ai đấy hỏi tôi nghĩ thế nào về Hà Nội thì tôi sẽ trả lời ngay lập tức không do dự.
_ Hà Nội hệt như một người đàn bà Hà Nội !

Thành phố này như con đàn bà đẹp bán thịt ở chợ ban ngày và tán dương giới nghệ thuật vào buổi tối. Cách nhanh nhất cho một người đàn bà đẹp bán thịt trở thành nghệ sỹ vào buổi tối là tán dương nghệ thuật và được lên giường với các nghệ sỹ Hà Nội.

Nếu đi uống rượu ở Berlin vào tối cuối tuần thì tôi sẽ gặp rất nhiều người cùng chung chí hướng là “chỉ muốn uống cái gì ngon ngon vào cuối tuần và say say đủ để đi về nhà ngủ”. Nếu đi uống rượu ở Hà Nội vào tối cuối tuần thì tôi luôn ra khỏi nhà theo cách ngược lại “đã ngủ ngon và muốn kiếm cái gì ngon ngon để uống”. Hà Nội vào cuối tuần thật Hà Nội.

Advertisements

About daysss


8 responses to “Hà Nội và những ngày cuối tuần…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: