Đường chân trời tuổi thơ…

(viết 3 năm trước, nhân ngày mưa post lại, hihi)

Mùa mưa năm ấy dài dằng dặc, nó kéo dài cả con đường đến trường của tôi vốn đã rất xa so với đôi chân bé nhỏ của một đứa học trò lớp 2. Vào mùa mưa, anh em tôi thường phải thức dậy rất sớm để kịp đến trường. Con đường đất đến trường chỉ là một lối mòn trên cỏ, đấy là lối đi cho lũ bò và những chiếc xe công nông ra đồng. Vào mùa khô, chúng tôi chỉ mải miết men theo những lối mòn đấy là đến được trường. Những đám cỏ may tháng 10 cao ngất, chúng cao đến lút đầu tôi và ngang mắt anh tôi. Chúng mọc kín hai bên lối đi và phủ kín trước mặt bởi con đường ngoằn ngoèo. Tôi rất ghét phải đến trường trong những tháng hoa cỏ may nở rộ. Chúng che khuất những cánh đồng thơm ngát và đường chân trời xa tít tắp yêu thích của tôi. Những ngày đấy tôi luôn khao khát được mau lớn lên như anh tôi để có thể đi trong bọn cỏ may mà vẫn nhìn thấy được cánh đồng và đường chân trời yêu thích. Rồi những ngày cỏ may đấy cũng mau chóng qua khi mùa mưa kéo đến. Ban đầu mùa mưa chỉ làm con đường nhoe nhoét bùn đất, đám cỏ may ngả rạp xuống vì mưa, gót chân chúng tôi cũng nặng nề hơn vì bùn đất. Ông nội may cho chúng tôi những chiếc túi từ vải dù để bọc lấy cặp sách. Nó là thứ đồ vật duy nhất tôi hãnh diện với bọn bạn cùng lớp. Mùa mưa ở quê tôi như một thứ đặc sản tinh thần cho mỗi khi tôi nhớ nhà. Mưa dường như không ngớt, con đường cũng bắt đầu ngập nước khi những cánh đồng đã biến thành những hồ nước mênh mông còn đường chân trời thì càng xa tít tắp. Có những hôm bố phải đưa tôi đến trường bằng xe đạp vì mưa quá lớn. Những lần ấy tôi rất thích vì được bố giải thích cho hầu hết những thắc mắc của tôi trên con đường. Khi nào thì con đến được đường chân trời kia hả bố ? Tôi hỏi bố và chỉ tay về phía chân trời. Khi nào con đi học cấp hai sẽ đến đấy vì trường cấp hai nằm ở đường chân trời ấy. Bố chắc chắn như một người vừa trở về từ đường chân trời vậy.

Men bên con đường là những cái hố. Những cái hố sâu hoắm ấy là nỗi khiếp sợ của bọn trẻ con chúng tôi. Tôi nghe ông nội nói đấy là những hố bom để lại sau chiến tranh và ông luôn nhắc chúng tôi phải tránh xa những cái hố ấy. Nhưng khi nước bắt đầu ngập lên mặt đường thì chúng tôi cũng không thấy những hố bom ấy nữa. Nước bắt đầu ngập ngang chân tôi rồi đến ống quần. Chúng tôi phải vừa đi vừa cố dò lối mòn càng lúc càng mờ mịt sâu trong làn nước. Đến lúc nước ngập đầu gối thì chúng tôi hoàn toàn không tìm ra lối mòn được nữa. Chúng tôi phải bước từng buớc để tránh rơi xuống hố bom. Trước khi đi được một bước an toàn, anh tôi phải chọc cái gậy xuống đất để dò đường. Tôi thì một tay túm áo anh, một tay giữ cặp sách trên đầu. Mùa mưa đến trường khổ là vậy nhưng chúng tôi vẫn rất thích vì có nhiều trò chơi. Làm thuyền tre chạy bằng dây thun và bọt xà phòng kéo mùa mưa ngắn lại, làm xà phòng (một sản phẩm xa xỉ thời ấy) trong nhà chóng hết hơn. Đôi khi chúng tôi còn bắt được ít cá rô ở những mương nước cạn ven cánh đồng.

Rồi điều khiếp sợ nhất của bon trẻ con cùng xóm cũng xảy ra với tôi. Hôm ấy tôi và anh tôi cũng đến trường như mọi khi. Tôi túm áo anh và dò từng bước, gió thổi mạnh lạnh buốt trên đầu còn chân thì tê cóng trong nước. Tôi đánh rơi mất đôi dép mẹ mới mua cho dưới làn nước sâu. Tôi chắc rằng sẽ no đòn nếu không tìm thấy. Cái rét và nỗi sợ ấy khiến tôi òa khóc. Anh tôi mò đường đến mô đất cao rồi đặt cặp sách chúng tôi ở đấy rồi chia nhau đi tìm. Tôi một mình mò mẫm trong làn nước cùng với nỗi sợ bị đánh đòn mà quên mất những hố bom. Tôi vượt quá lối mòn hụt chân và rơi tỏm vào một hố bom. Có thể nói đấy là thứ khiếp sợ nhất trong tuổi thơ của tôi. Tôi chỉ kịp hét lên rồi chìm nghỉm trong miệng hố. Hoảng loạn, chân tôi đạp mãi mà không chạm đáy. May thay còn những bụi cỏ may ngập trong hố nước ấy. Chính bọn đáng ghét ấy đã cứu tôi. Tôi chắc rằng như thế cho đến lúc này. Tôi vẫy vùng trong hố nước và bắt được chúng. Tôi cố túm lấy thật nhiều cây cỏ may từ sát gốc. Tôi ngoi lên được mặt nước rồi lại bị kéo xuống, lại vẫy vùng và lại tìm kiếm cỏ may. Đến lần thứ 3 ngoi lên thì tôi túm được cái gậy của anh tôi chìa ra. Một chớp mắt tôi nhìn thấy đường chân trời xa xa, những cánh đồng và khuôn mặt khiếp sợ của anh tôi rồi ngất đi. Nhưng trong thoáng chốc ấy tôi biết mình đã sống. Tôi tỉnh dậy trong buổi chiều, mẹ rơm rớm nước mắt bên tôi bố nhoẻn miệng cười và tiếng anh thút thít khóc. Tôi khỏe hẳn sau khi được ăn cháo nóng và trong tâm trạng khoan khoái khi thoát được trận đòn lại được mẹ nuông chiều hơn mọi khi. Thế là tôi đã sống.

Từ sân sau nhà tôi cũng có thể nhìn thấy xa xa đường chân trời. Tôi ngồi trên thềm nhà mà như ngồi trên thuyền vì xung quanh lúc này đã toàn nước. Gió thổi nhẹ là gợn lăn tăn sóng. Tôi thu mình lại vì vẫn còn hơi buốt nơi bàn chân. Vẫn còn lấp ló đâu đấy những ngọn cỏ may cuối cùng ngoi lên khỏi mặt nước. Chúng đung đưa như chào mừng tôi trở lại với con đường. Tôi nhoẻn miệng cười không thành tiếng và lòng thầm thì “Cảm ơn chân trời”.

Advertisements

About daysss


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: