Nói dối

Chúng ta bắt đầu biết nói dối từ lúc nào ?
Tôi cố nhớ lại lần đầu tiên tôi khóc gào lên để được mẹ quan tâm là lúc mấy tuổi. Lúc ấy tôi chừng 5 tuổi, đấy là thời khắc tôi còn có thể nhớ được cho đến lúc này, nhưng tôi chắc là tôi đã biết khóc dối sớm hơn thế.

Bây giờ gần như xung quanh tôi toàn những lời nói dối, bất luận nói dối có mục đích tốt hay xấu nhưng những câu nói thật càng ngày càng ít được nghe thấy. Đứa con xa nhà nói dối bố mẹ rằng mình vẫn ổn mặc dù không ổn tí nào. Người vợ viết thư cho chồng đi làm xa rằng mọi người ở nhà vẫn khỏe mạnh nhưng sự thật thì mọi người đang đói ăn từng bữa. Nhân viên báo cáo sếp rằng chúng ta vẫn theo kịp tiến độ mặc dù công trường be bét…

Nói dối là nói ít đi hay nhiều hơn sự thật, hay có thể hoàn toàn không có tí sự thật nào như những câu chuyện được dựng lên với mục đích trào lộng hay làm chính trị… Theo cách nào thì lời nói dối cũng cướp đi của người nghe một phần sự thật hay toàn bộ sự thật. Mà sự thật chỉ có một phần thì không phải là sự thật.

Tôi có một tật xấu làm hại đến sức khỏe của mình là khi phải có một việc làm mình suy nghĩ thì tôi không thể dừng suy nghĩ lại để làm một việc khác, mặc cho cơ thể có mệt mỏi đến đâu thì đầu tôi vẫn vận hành theo cách nó muốn. Ví như lý do ngồi viết lảm nhảm bài này là vì sáng nay đã tranh luận một tí với bạn Đức. Thời gian tôi dành ra để viết những dòng này là thời gian ăn cắp của công ty. Tôi có thể viết vào dòng working sheet 13g30-15g30 : nghiên cứu viết thuyết minh dự án XZY… Tôi đã nói dối ! Nhưng tôi biết khi tôi không viết nốt những thứ này ra thì tôi không thể làm một việc gì khác và thế là tôi nói dối, thậm chí đã nói dối rồi còn ngụy biện.

Các cụ bảo trăm nghe không bằng một thấy quả chí lý. Chí lý hơn là ở thời các cụ chưa có các kỹ xảo cắt ghép hình ảnh nên mọi thứ được nhìn thấy gần như hoàn toàn là sự thật. Trăm nghe không bằng một thấy cũng hàm ý chỉ trích cách tường thuật bằng ngôn ngữ. Thật vậy, qua lớp áo ngôn từ thì sự thật giống như một người đi dưới mưa, rất khó xét đoán về chiều cao, cân nặng hay khuôn mặt của một người trong chiếc áo mưa và đi dưới một làn mưa mờ ảo. Ngôn từ giúp ta truyền đạt ý nghĩ và hơn thế nó là chiếc áo mưa của sự thật. Chỉ đơn giản là khi tôi tường thuật một trận đánh nhau và chêm thêm một ít cảm xúc riêng của mình thì người nghe cũng có thể hiểu khác đi sự thật, thế là tôi đã nói không thật… Tuy nhiên nếu thế giới này chỉ đầy rẫy toàn sự thật thì chắc chắn sẽ không một bài thơ nào được viết, không một bài hát về mùa thu Hà Nội nào được duyệt ra CD, không một ngày được ngồi uống bia du kích với các bạn sau giờ làm việc và thậm chí không có một tình yêu nào được yêu vì khi yêu người ta mới bắt đầu biết nói dối…

Ngày nay thì có thể nói trăm thấy không bằng một sờ. Con người mất rất nhiều công sức để nghiên cứu ra những công cụ trợ giúp như đồ trang điểm của chị em, photoshop của kỹ nghệ nhiếp ảnh… hay các công nghệ PR từ đơn giản đến tinh vi cho các sản phẩm từ hạ cấp đến cao cấp. Cho đến giờ thì tôi thực sự tin rằng tất cả những điều đấy cũng đã là một phần của sự thật vì mọi người đều cảm thấy hạnh phúc với nó.

Trong nhiều trường hợp hay thậm chí là đa số trường hợp ta cần nghe một câu nói dối vô hại nhưng làm cảm thấy hạnh phúc hơn là một câu nói thật đến trần trụi. Đến đây tôi lại bắt đầu hồ nghi thế nào là hạnh phúc, người ta lấy gì để đo chỉ số hạnh phúc ? Và cũng không ngạc nhiên lắm khi Việt Nam là một trong những nước có chỉ số hạnh phúc cao nhất thế giới. Tôi cóc cần suy nghĩ thêm mà kết luận luôn rằng chỉ số hạnh phúc luôn tỉ lệ thuận với lời nói dối.

Lúc trước tôi vẫn hay nói “chờ tí tao đi ỉa” hay “đợi tao đi đái đã” nhưng từ lúc có người yêu đến lúc chia tay thì không còn nói như thế trước mặt gái nữa mà chỉ nói “Anh đi vệ sinh”, tôi đã học được cách nói ít đi một nửa sự thật mà không bạn gái nào muốn nghe.

Advertisements

About daysss


4 responses to “Nói dối

  • teq316

    Đồng chí Days nên đọc Link sau để hiểu hơn về Chỉ số hạnh phúc.

    http://www.bayvut.com.au/tri-th%E1%BB%A9c/hpi-ch%E1%BB%89-s%E1%BB%91-h%E1%BA%A1nh-ph%C3%BAc-hay-ch%E1%BB%89-s%E1%BB%91-m%C3%B4i-tr%C6%B0%E1%BB%9Dng

    Đại loại trong cách tính Chỉ số hạnh phúc HPI thì nó lấy độ sướng chia cho / độ hủy hoại môii trường. Mấy nước phát triển thải CO2 nhiều quá nên mẫu số cao, chỉ số HPI thành ra thấp. Việt Nam đc coi là ít hủy hoại mội trường nên HIP thành ra cao. (Mặc dù môi trường ở VN kinh bỏ mẹ nhưng mà bọn tính HPI nó vẫn coi là thấp theo tiêu chí của chúng nó.)

    Nhân cái mệnh đề “Việt Nam có chỉ số hạnh phúc cao thứ 5 thế giới” này, tôi đề nghị bạn Days nâng cao tinh thần cảnh giác với các mệnh đề khác hiện tràn ngập trên báo chí, đại loại như “10 vị tướng vĩ đại”, “danh nhân văn hóa thế giới”, … vân vân.

  • daysss

    Thì suy luận của tôi càng đúng .VN có chỉ số môi trường và tuổi thọ trung bình ở mức trung bình nhưng cộng với chỉ số “thỏa mãn cuộc sống ” mang chia ra vẫn đứng thứ 5 thế giới . Chứng tỏ chỉ số thỏa mãn cuộc sống cao đến ngất ngưỡng . Thế ông thấy cuộc sống của ông có cao không ??? 😀

  • M.

    Bài này hay!

    Đặc biệt thích câu:
    “Ngôn từ giúp ta truyền đạt ý nghĩ và hơn thế nó là chiếc áo mưa của sự thật.”

  • sonata

    ngoài từ nói dối còn có những từ cho từng trường hợp: nói trớ (tránh không nói thẳng vào st mà nói ven ven) nói quá (tô màu hoặc đen hoặc hồng lên st) nói vòng vo (đi chậm đến st) …vv, những từ này đều khác từ nói dối mà bạn (chưa kể các lọai đồng nghĩa với nói dối như nói láo, nói xạo, nói trí trá … ít nhiều đều có cung bậc trên dưới với nói dối) thành ra đúng là không cần bi quan quá về nói dối :))
    Tuy nhiên “lừa dối” thì cần cảnh giác thật. 😦

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: