Cánh diều cô độc

 

Cái này viết theo đơn đặt hàng của mấy bạn bên báo Hoa Học trò (hí hí), hôm nay đọc lại thấy buồn cười nên post cho mí bạn cùng cười. Bản này đã được bạn biên tập viên bên đấy mông má cho hợp với tiêu chí của báo cùng các em nhỏ.

 

 

Cứ đến những buổi chiều tháng năm thì gió lại thổi những cánh diều bay mãi lên cao. Bọn diều hình lá tre bao giờ cũng lên cao rất nhanh, bụng luôn căng đầy gió. Bọn diều thùng thì béo ú phục phịch nhưng sáo diều thùng lại thổi rất to. Những con diều hình chim, hình bướm thướt tha vẽ đầy màu sắc trên một khoảng trời xanh thẳm bao la.

Bọn trẻ con chúng tôi chỉ thích đến hè là vậy. Chúng tôi suốt ngày hùng hục vót tre, phơi phóng giấy báo cũ, khuấy hồ dán, cuốn cước. Như những tay chuyên nghiệp, chúng tôi bận rộn suốt ngày. Kỹ thuật làm diều cũng không hề đơn giản chút nào. Tôi may mắn được ông nội truyền cho rất nhiều kinh nghiệm nên luôn được bọn trẻ khác nhờ làm những khâu quan trọng. Như vót xương diều, cột dây lều và cân chỉnh để bảo đảm những con diều luôn vút lên khi gặp gió.

Trong xóm chúng tôi có một đứa lập dị. Nó tên Lia, trạc tuổi tôi nhưng rất ít nói. Mặt nó lúc nào cũng lầm lì và tỏ ra xa lạ với mọi thứ xung quanh. Nó luôn xa lánh mọi cuộc chơi của bọn trẻ con cùng xóm và tuyệt nhiên không có ý kết bạn với bất cứ đứa nào. Nhà nó chuyển về xóm tôi khoảng hai năm trước. Bố mẹ nó cũng hệt như nó, giàu có hợm hĩnh và dường như xem thường tất cả mọi người xung quanh.

Tất cả bọn trẻ con chúng tôi đều ghét nó. Chúng tôi luôn cố xem nó như một thứ sinh vật xa lạ xấu xí để dè bỉu và tránh xa nó. Nhưng dường như Lia không quan tâm mấy. Nó có khả năng phớt lờ mọi thứ. Nhưng đau đớn nhất cho niềm kiêu hãnh bé nhỏ của chúng tôi đấy là khả năng thả diều của nó. Duy nhất điều tốt đẹp ấy của nó là chúng tôi không thể dè bỉu được và chúng tôi càng ganh ghét nó sâu đậm hơn.

Những con diều của Lia luôn vút lên rất cao, nhẹ nhàng và thanh thoát. Chúng luôn chiếm được một khoảng trời rộng và cao hơn chúng tôi. Chúng như luôn có được những ngọn gió mạnh mẽ nhất. Tiếng sáo chúng cất lên luôn to nhất, vi vu đến mê hồn. Chúng làm tất cả nỗi thèm muốn và ganh ghét của bọn tôi ngày càng lớn lên đến nghẹt thở.

Tôi quyết định đi tìm vật liệu thật tốt để chế tạo một con diều chiến so tài với Lia. Tôi bỏ thả diều nhiều ngày lao đầu vào chế tạo nó. Dường như tôi đã bỏ hết sức lực của mình để chế tạo ra nó. Tính hiếu thắng trẻ con của tôi lúc này như một liều doping để tôi làm điều đấy. Tôi tưởng tượng ra những đôi mắt ngưỡng mộ của bọn trẻ cùng xóm khi nhìn thấy con diều chiến của tôi bay lượn và nuốt chửng con diều của Lia. Tôi tưởng tượng ra giây phút tràn ngập hạnh phúc chiến thắng ấy lại được nhân lên gấp bội khi nhìn thấy những giọt nước mắt chiến bại của Lia trong tiếng cười hả hê của bọn chúng tôi…

Rồi con diều chiến ấy cũng hoàn thành. Nó thật cứng cáp với đôi cánh cung vững chắc, sãi cánh rộng được dán với loại giấy chắc chắn nhất. Tôi trang bị cho nó một bộ sáo đôi được mua từ tiền dành dụm trong nhiều tháng. Chiến thắng đã cầm chắc trong tay, tôi chắc chắn thế.

Chiều hôm ấy tôi “xuất trận” đầy khí thế. Con diều của tôi vút lên ngay khi gặp làn gió đầu tiên. Tôi thả dây nhanh nhẹn đầy tự tin trong tiếng reo hò của đồng bọn. Tiếng sáo diều như hòa chung chiến thắng, réo vang nhiều âm sắc như ca khúc khải hoàn độc chiếm cả bầu trời rộng lớn. Nhưng bỗng bầu trời như đổ sầm xuống. Cả bọn cùng ồ lên đầy thất vọng khi xuất hiện một con diều mới. Đấy là một con diều phượng hoàng hào nhoáng và đẹp đến lặng người. Tôi sững lại một hồi thì mới nhận ra chủ nhân của nó không ai khác ngoài Lia. Hắn đứng cách chúng tôi không xa, hai tay ung dung buông cước trong một dáng bộ quen thuộc của mọi ngày. Con diều của hắn lộng lẫy đến quá sức tưởng tượng của tất cả bọn tôi. Nó làm con diều “chiến thắng” của tôi như mất hút dưới đôi cánh đầy màu sắc và cái đuôi phượng sặc sỡ của nó. Nó chao lên rồi lại lộn xuống, uốn lượn như một vị chúa tể phượng hoàng với xung quanh là bọn diều bề tôi hèn kém. Không nghi ngờ gì nữa. Con diều của tôi là một tên nô lệ xấu xí bên cạnh vị chúa tể phượng hoàng ấy. Tim tôi đập thình thịch vì tức giận. Trong cổ tôi khát cháy còn mắt tôi thì như bị dán chặt lấy cái đuôi của vị chúa tể phượng hoàng ấy. Tôi xấu hổ và thất vọng thu tên nô lệ của mình về. Bỏ mặc đồng bọn ở đấy cùng sự ngưỡng mộ của chúng về kẻ thù. Tôi lủi thủi về nhà trong nỗi đau đớn ê chề. Tôi vứt tên nô lệ xấu xí vào góc nhà rồi leo lên giường nằm.

Đêm đấy tôi mất ngủ, tôi cứ nhắm mắt lại là thấy vị chúa tể Phượng Hoàng ấy xuất hiện cùng với nét mặt điềm tĩnh của Lia. Chúng như đang nhìn xuống với cái nhìn thương hại cho một tên nô lệ xấu xí và cục mịch của tôi. Tôi suy nghĩ suốt đêm và cuối cùng cũng tìm được một giải pháp để hạ bệ chúa tể phượng hoàng… Tôi khoan khoái và thiếp đi.

Hôm sau tôi chờ cho chúa tể phượng hoàng của Lia yên vị trên bầu trời một lúc rồi bắt đầu thả tên nô lệ của mình lên. Ban đầu mọi việc diễn ra như bình thường, tôi cho con diều bay lượn dè dặt đợi thời cơ. Tôi thả dây cho diều bay cao hơn chúa tể phượng hoàng rồi đợi một cơn gió lớn. Bất thình lình tôi dùng hết sức thu dây về thật nhanh làm cho tên nô lệ của tôi giật mạnh xuống và chao đảo điên cuồng. Nó lao thẳng vào cái đuôi lòe loẹt của chúa tể phượng hoàng cuộn tròn hai vòng rồi xé rách rời cái đuôi ấy ra từng mảnh. Nó lại chao lên rồi lao xuống lần nữa cuốn lấy dây diều của Lia. Tôi kéo mạnh tay liên tục, sợi cước căng đến nỗi làm rách và tươm máu cả bàn tay tôi. Nhưng lúc này mọi thứ đau đớn như tan biến. Sức mạnh của tôi tập trung hết vào cơn giận dữ.

Giằng co một hồi thì vị chúa tể Phượng hoàng cũng khuất phục. Nó bị đứt dây và chao đảo như một tên say rượu trên trời cao rồi tả tơi lượn lờ và rơi xuống thảm hại. Mọi thứ đã chấm dứt, tôi thở phào trong tiếng vỗ tay của đồng bọn. Tôi thấy Lia ngồi ngục xuống đất và bất động một hồi lâu rồi dường như biến mất trong cơn say chiến thắng của tôi. Cơn say chiến thắng đấy ngất ngây mãi cho đến vài ngày sau.

Sau hôm ấy Lia không còn xuất hiện nữa. Nó dường như mất hút ngay trong lúc vị chúa tể phượng hoàng của hắn rơi xuống. Tất cả chúng tôi đều tò mò cho đến khi biết hắn được bố mẹ chuyển đi học ở một trường nội trú khá xa. Cũng từ đấy tôi không còn ham muốn thả diều nữa. Tất cả đam mê của tôi dường như bị nhuốm đầy gian dối. Một bí mật mà rất lâu sau này tôi mới kể lại cho bọn trẻ cùng xóm. Tôi đã dùng bột thủy tinh giã mịn trát lên đoạn dây cước nối với con diều. Xung quanh nó tôi buộc những đoạn dây như xúc tu bạch tuột, mỗi đoạn dây tôi đều buộc thêm vào rất nhiều lưỡi dao lam cũ.

Sau khi kể ra bí mật ấy tôi không còn được đồng bọn ngưỡng mộ nữa. Thú vui thả diều của tôi cũng tiêu tan từ ấy. Tôi dần bị cô lập với bọn trẻ cùng xóm và cuối cùng tôi cô độc như Lia…

Advertisements

About daysss


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: