Hồ Scutari

Chúng tôi đến bến phà Bari lúc trời chập choạng chiều chủ nhật. Các chuyến phà đi Montenegro đều bắt đầu vào sáng thứ 2. Nếu ở lại Bari một đêm thì cũng hay nhưng lại nhỡ hẹn với bố mẹ Fauls mất. Chỉ còn chuyến phà cuối cùng đi Albani, tôi đề nghị Fauls đi Albania rồi vượt biên giới Albania qua Montenegro về nhà. Ban đầu Fauls đắn đo vì hắn chưa đi chệch lịch trình như thế bao giờ. Với một người Đức khác thì ý tưởng của tôi là một điều gì đấy rất điên rồ. Nhưng với Fauls, hắn luôn có phương án hai. Chúng tôi mở bản đồ ra xem lộ trình, tính lại thời gian và quyết định mua vé đi Albania. Cô bán vé dân gốc Bari nói tiếng Anh pha một ít đông âu, một ít Ý nghe rất vui tai. Sau 20 phút gọi điện cho các nơi hỏi giúp cái visa Việt Nam của tôi có thể đi Albania được không. Cô cười rất tươi khi có kết quả chính xác từ hải quan là không vấn đề gì. Cô đóng thêm một dấu cảng Bari vào hộ chiếu và trao cho tôi kèm lời chúc tốt đẹp.

Phà mất 12 tiếng băng qua biển Adriatic, chúng tôi đến cảng Durres của Albania lúc hơn 7g sáng. Trời lấm tấm có mưa. Ấn tượng đầu tiên của tôi khi nhìn thấy thành phố cảng là sự thân thuộc. Nhìn xa xa nó không khác Hà Nội là mấy, cũng cái màu xám xám, vàng vàng bẩn bẩn trên các tòa nhà chung cư xây lộn xộn không quy hoạch. Các cột ăng ten đâm ngổn ngang, quần áo giăng khắp nơi. Tôi nói đùa với Fauls : “Phà đến Hà nội rồi, về thôi !”. Hắn cười khoái trá và bảo : “Cùng là anh em cộng sản hết mà”. Bọn tôi có đôi chút rầy rà với hải quan chỗ nhập cảnh nhưng cuối cùng cũng vào được đất Albania. Chắc bọn tôi là trường hợp đầu tiên họ gặp ở cái bến cảng bé nhỏ này. Một thằng Việt Nam đi với một thằng Đức trên chiếc Toyota vào biên giới Albani làm gì ? Ban đầu bọn tôi định khai là đi du lịch nhưng sau đấy cứ nói thật là đi về Montenegro. Viên Hải quan gác trạm gọi điện cho sếp hắn từ văn phòng cảng ra trực tiếp phỏng vấn bọn tôi vì dường như trường hợp của tôi đã vượt quá thẩm quyền của hắn. Sau khi xem xét lại xe và đối chiếu các giấy tờ. Sếp hải quan đã đóng dấu cho tôi qua. Khi trao hộ chiếu cho tôi hắn cười và chào “Bravo Ho Chi Minh”. Tôi chào lại “Bravo Hoxha”. Fauls vừa lái xe vừa cười hô hố “ Đúng là anh em cộng sản nồng ấm thật”, hắn nói. Chúng tôi đổ xăng và uống cafe ở quán bên đường, ở đây văn hóa Thổ Nhĩ Kỳ ảnh hưởng khá lớn. Từ cách uống cafe, đến trang phục và kiến trúc đều mang đậm chất Thổ. Tôi vẫn khoái nhất là cafe Thổ, cách uống này khác hoàn toàn cách của thế giới còn lại. Họ cho thẳng bột cafe xay mịn vào nước sôi thay vì lọc qua hơi nước như cách khác. Nhưng nó ngon tợn. Tôi uống hai cốc liền với bánh cake quế nóng. Fauls nhâm nhi cafe và bảo “Cảm ơn nhé !”. Tôi hỏi cảm ơn gì ? Hắn bảo quyết định đi Albania thật hay vì đây là lần đầu tiên hắn đi phiêu lưu như thế, hắn khoái lắm.

Chúng tôi mở bản đồ ra xem và hỏi đường mấy người già ngồi bàn bên cạnh. Từ lúc chúng tôi vào họ đã bàn tán xì xầm về chúng tôi như cách những người nhà quê rỗi việc vẫn thường làm khi có khách từ thành phố về. Nhưng ở đây chính bọn tôi mới là dân nhà quê vì tất cả bọn họ đều mặc complet còn bọn tôi thì chả khác dân buôn lậu dọc biên giới là mấy. Sự khác biệt duy nhất là cái bản mặt Việt Nam của tôi vì dường như họ chưa nhìn thấy một người đông á bao giờ. Fauls hỏi đường đi Montenegro bằng tiếng Ý, họ tay chỉ trỏ vào tấm bản đồ tay chỉ trỏ ra đường và nói bằng tiếng địa phương. Bọn tôi chả hiểu gì nhưng cứ gật đầu cảm ơn lia lịa.

Tôi trả tiền cafe và lên đường. Mưa lại rơi, những cơn mưa miền biển bao giờ cũng đến hối hả, băng qua mạnh mẽ và hối hả. Cái cần gạt nước đánh lia lịa theo nhịp điệu của bản dân ca Albania trên radio. Tấm kính bị phủ một màn mưa nên khung cảnh bên ngoài qua mắt tôi cũng mờ ảo tựa như đang bơi qua những cánh đồng, bơi qua những con đường nông thôn, và bắt đầu bơi qua những trạng thái cảm xúc lẫn lộn…

Đến hồ Scutari thì trời lại hửng nắng, khung cảnh bên ngoài thay đổi đột ngột đến nỗi tôi có cảm giác như vừa chui từ lòng đất lên. Trời xám thành xanh ngắt, trước mắt chỉ có một màu xanh của trời của mặt hồ và những chấm vàng, trắng của hoa trên loang trên mặt hồ. Hoa bồ công anh hối hả bay lên theo những con gió, chìm xuống, hoa súng dại chìm xuống như đâm từng nhát dao xuống mặt hồ. Gió lại thổi mạnh khiến cả bọn hoa lựu bay tung tóe khắp nơi giống như mấy cô nàng váy đỏ tung tăng và làm dáng dưới mùa thu. Nắng cắt từng mảng vàng ươm trải ra phơi trên mặt hồ. Bọn hoa cam dại thì tỏa ra thơm nồng, chị em nhà cúc thì làm dáng kiểu gái quê đi hội theo từng bầy, từng lớp. Hồ Scutari lúc này như một sân khấu lớn cho tất cả bọn chúng nó trình diễn bản concerto mùa thu…

 

(tạm dừng đi uống bia )

Advertisements

About daysss


4 responses to “Hồ Scutari

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: