Câu kết cho một mối tình xuyên lục địa

Đấy là thứ tình yêu có thật, ngọt ngào và gian khó của một đồng nghiệp Tây của tôi. Một thanh niên Đức đủ tiêu chuẩn làm chồng bất cứ em hoa hậu hoàn vũ nào, xét về mọi mặt. Ba năm lăn lộn tìm hiểu văn hóa, làm việc và học tiếng Việt. Những cố gắng đấy những tưởng như một thứ mật ngọt trát lên cái bánh tình yêu thơm phức mà anh đang ăn.

Hai tuần trước ngày cưới, anh hăm hở lao về quê vợ như một chú rể Việt Nam đích thực. Trước khi đi tôi có bảo anh phải chuẩn bị giấy bút ghi các yêu cầu của nhà gái để anh em chuẩn bị cho tươm tất. Lúc đi ánh mắt anh sáng ngời, con người anh như căng đầy niềm tin và sức sống. Đến chiều tôi nhận được tin nhắn nguyên văn tiếng Việt “Khủng hoảng đám cưới, chắc sẽ hủy”. Tôi chưa từng nếm trải cái cảm giác bị người yêu chia tay trước ngày cưới nhưng có lẽ cảm giác lúc đấy của tôi cũng đã gần như thế.

Tình yêu ấy chấm dứt không lý do, không chút giận hờn, không chút ái ngại thậm chí là không chút tiếc nuối. Cô dâu của anh đã nói cancel đơn giản như click chuột đóng lại một cửa sổ.

“Thượng đế đã tạo ra đàn bà nhưng không in sách hướng dẫn sử dụng”. Câu tiếng Việt hay nhất mà tôi từng được nghe từ một người nước ngoài. Đấy cũng là lời kết cho mối tình xuyên lục địa của anh !

Tôi kể cho anh câu chuyện vợ chồng làm như an ủi các thứ.

Đấy là câu chuyện vợ chồng 40 năm của một bà bán bún bò ở Hội An. Bà lấy chồng được 10 năm vẫn không có con, hai vợ chồng di cư từ một huyện miền núi Quảng Nam đến sống ở Hội An với gánh bún bò mưu sinh ở bến chợ mé sông. Cứ mỗi buổi chiều chồng bà lại kéo chiếc xe bò ra mé sông dọn hàng bún bò cho bà đâu đấy rồi đi vào quán rượu gần đấy.

Ngày mô ổng cũng ăn cái móng heo mà uống rượu con ơi. Bà nói,
nhiều khi bà rầu lắm, nhưng cái nghiệp rứa rồi răng tránh được con.

Cứ đến tối bà dọn gánh bún lên xe bò kéo qua quán rượu bồng chồng bỏ bên cạnh rồi kéo về nhà. Người đàn bà 60 tuổi chai sần lầm lủi sống 40 năm thể hiện tình vợ chồng với việc bồng chồng say lên xe bò kéo về nhà lúc trời tối.

Thế lúc ông mất bà kéo xe nhẹ hơn hỉ ? Tôi hỏi câu bâng quơ.

Ừh thì nhẹ hơn nhưng có đáng đâu con, ổng nhẹ không àh. Nhưng cũng buồn lắm, thành thói quen mất rồi. Ổng cũng như cái gánh bún mà con. Không có thấy răng mà nhớ lắm con ơi !

Advertisements

About daysss


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: