Entry for November 04, 2008

Con mẹ y tá già ngực xệ ném 3 viên thuốc trắng lên bàn rồi quay đi với câu lầm bầm “uống lắm vào”. Tao tợp ngụm nước với mấy viên thuốc rồi thiếp đi trong tiếng thở phều phào.

6g sáng, mưa vẫn rào rạo xuống mái nhà, xuống ban công, xuống nền bêtong cũ. Cái tiếng rào rạo làm nhớ thằng bạn nhậu hôm trước nhai khúc sụn chó. Tao thấy đói bụng, đi xuống căn tin tanh tanh bệnh viện húp bát cháo nóng với tiêu cay cay. Khỏe lại đôi chút. Nốc thêm cốc “lâu lóng” nhạt như nước vối, kéo xong dăm điếu thuốc thì cơn mưa cũng bắt đầu nhẹ dần. Tao mua cái áo mưa giấy 5k và bắt đầu đi bộ tập thể dục (theo lời dặn của thằng bác sỹ chiều qua).

Qua công viên, qua những tòa nhà lớn của chính phủ ta, qua khu ổ chuột, qua những ao hồ. Cơn mưa lại quay về nhịp điệu cũ, có khi còn nhanh hơn, nặng hơn. Âm thanh nhai sụn chó lại phát ra đều đều. Nước bắt đầu ngập, nó làm tao nhớ đến cái thời đi chăn gái miền tây. Thời đấy bỏ học đi bụi với mấy thằng miền tây sông nước vui vãi. Quang cảnh trước mắt tao lúc này gần giống miền tây nhưng mỗi tội thiếu gái chèo ghe và thừa rác.

Chốc chốc lại nghe tiếng chửi “dcm quân vô học!”. Kẻ đi qua chửi người đi lại vì tội bắn nước vào nhau. Tin tivi sáng thông báo tình hình thời tiết xấu. Người thở dài, kẻ chửi nhà đài dự báo “như L.”
“mưa ngập mie L.” rồi mới báo. Trẻ con thì vui lắm, tao cũng vui. Tao vui không phải vì được đi dưới mưa ngắm lá vàng rơi hay thả thuyền giấy này nọ. Vui vì thấy bọn người gân mặt chửi nhau, than thở…

Sự vô cảm là “căn bệnh vĩ đại” nhất mà tao thấy được sau 3 năm sống ở thành phố thổ tả này. Sự vô cảm trong câu chào nhau, vô cảm trước một đám cháy, vô cảm trước một tai nạn, vô cảm trước chính chúng nó. Tao tuyệt nhiên không phải người tốt, nhưng tao biết chắc về khả năng vô cảm của mình. Tao cần phải học nhiều mới mong đủ khả năng sinh tồn tại đây. Tao biết chắc thế !

Tuần trước cũng là ngày rơm rớm mưa. Tao trên đường tới công ty muộn nên phóng hơi nhanh. Đến ngã tư gặp một oto đi ngược chiều và một bà già (tầm tuổi mẹ tao) băng qua đường. Tao tránh bà già phi thẳng lên lề, bà già tránh tao nên quệt vào oto. Không biết ai lỗi vì ngả 4 không có đèn giao thông. Bà già bị ngã vẫn nằm trên vạch đường cho người đi bộ, chân rướm máu. Chiếc oto thì chạy luôn.
Sau khi xem xét vết thương của bà già và dìu bả vào vỉa hè, tao phóng xe đuổi theo chiếc oto. Thằng ôn lái nó chạy rất chậm, tao ra hiệu cho nó quay kính chắn gió xuống để nói chuyện đến 5 lần. Nó vẫn nhìn tao vô cảm như nhìn thằng đánh giầy. Mặt vẫn hướng lên trời cao như vừa từ nhà vệ sinh ra. Nó dừng đèn đỏ, tao dừng theo và đấm thật mạnh vào kính chắn gió của nó. Tay hơi buốt nhưng lòng thì bỗng nhiên nhẹ tênh như vừa đái xong sau khi uống mười cốc bia. Lúc này nó mới bước xuống.

“đcm mày muốn gì” blah blah…
“tao đéo muốn gì, bà già kia muốn đi bệnh viện”.
“đcm thì làm sao ?”
“mày tông bà và mày phải có trách nhiệm trước khi tao gọi công an”.
“mày đập vỡ kính tao rồi thằng chó”.
“Cảm ơn ! Nếu mày là người thì tao xin làm chó vậy. Tao sẽ trả tiền kính chắn gió cho mày sau khi mày thể hiện tính người của mày”.

Thằng ôn phủi phủi bụi nước mưa bám trên giầy rồi cho xe quay lại chỗ bà già. Lúc này đám người đi làm, đám người đi chợ và đám người đi học xúm lại nhìn nạn nhân.

Tao nghe thấy những câu vô cảm mà tao vẫn thường nghe mỗi ngày từ con kế toán mông xệ ở công ty sủa ra từng phút.

“eo ôi khổ thân”.
“thật đáng thương”…
“thằng khốn nạn nào tông bà già bỏ chạy thế”…

Đám người chỉ trỏ, xuýt xoa như đang xem một con khỉ đang thủ dâm trong chuồng. Tao dìu bà già lên chiếc oto thơm tho của thằng nọ. Nó với tay đưa cho bà già tờ giấy cầm máu. Tao đưa nó cái card có số phone của tao.

“mày chở bà già vào bệnh viện lo xong mọi thứ rồi gọi tao. Tao sẽ trả mày tiền kính chắn gió”.

Đám người xem con khỉ thủ dâm bắt đầu tản ra đi làm, đi chợ hay đi học. Một buổi sáng cảm xúc trong sự vô cảm trôi qua với tao…

Tao cần phải học, không phải học ngoại ngữ, không phải học các phần mềm vẽ vời mới. Tao cần phải học ngay sự vô cảm đến chân chất của con người nơi đây. Tao phải học !

Trong lúc nhớ về buổi sáng đấy tao đã lang thang đến quán cafe cần đến. Tao leo lên gác, cái ghế ưa thích vẫn chưa có ai ngồi.

Mưa tiếp tục nhai khúc sụn chó. Ngồi được năm điếu thuốc thì có hai đôi trai gái đi vào. Chúng tầm tuổi tao. Tao đoán thế. Hai con đàn bà ăn mặc rẻ tiền như điếm phố. Mà thật sự thì thời buổi này tao không phân biệt được điếm và không điếm. Tốt nhất tao cứ xem chúng là điếm đi cho cao quý (một lúc nào đấy tao sẽ viết về điếm để hiểu vì sao nó cao quý). Hai thằng ôn nhìn trắng trẽo ẻo lả như bao thằng ôn có của nào ở đây. Quán chật nên tao buộc phải nghe những gì chúng nói. Chúng bàn về cuộc chơi tối qua, chúng lên án hội kia không sành điệu, nhà quê blah blah.. Tiếng hai con điếm nghe chát chúa và cay độc. Đúng ! Tao quên mất ! Tao chỉ thấy xuất hiện cảm xúc khi người ở đây lên án người khác. Cực kỳ cảm xúc !

Tao cố nuốt trôi thêm vài câu chuyện về quần áo rồi gọi tính tiền. Câu cuối cùng tao nghe thấy ở con điếm tóc đỏ màu dồi chó chưa hấp nói với thằng ôn :

“nếu chiến tranh xảy ra chưa biết ai yêu nước hơn ai đâu nhé”.

Tao không để ý vì đâu dẫn đến đề tài yêu nước của chúng nhưng tao ngẫm lại thấy cũng đúng. Mấy con điếm đấy yêu nước hơn mấy thằng ôn đấy vì ít nhất chúng có cái mà đất nước cần.

Tao băng ra phố với cái áo mưa giấy. Mặt hồ đã tràn nước lên đường. Tao tiếp tục ngâm mình trong nước và băng qua những đống rác.Tao bắt đầu ngấm lạnh và thèm nhìn thấy một đám cháy hay đúng hơn là muốn chính mình bốc cháy. Tao bốc cháy thật ! Khói bắt đầu bốc ra trên đầu, dưới hai nách và lan xuống bộ hạ tao. Nhưng mãi tao cũng không thấy lửa đâu. Mưa quá lớn nên không thể cháy lúc này được, nghĩ thế nên tao đành ngâm mình xuống nước cho hết khói. Lúc này thì thằng ôn sếp tao gọi về công ty để copy cho nó mấy cái file. Thằng hấp ấy nói tiếng Anh theo kiểu Đức khó nghe vật. Tao chỉ nghe được mỗi từ “copy” là hiểu. Tao dập nốt đám cháy ở lông bộ hạ rồi gọi thằng taxi về văn phòng.

Một lúc nào đấy tao sẽ viết về buổi sáng ở thành phố này đầy đủ hơn. Tạm biệt và hẹn gặp lại nhé Cx !

Advertisements

About daysss


3 responses to “Entry for November 04, 2008

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: