Lưu trữ theo tác giả: daysss

About daysss

notthing for free

Danh sách cho Tequila

Định đưa cho mày một danh sách có tính nghiên cứu, academy tí nhưng lười nhớ lại nên tao sẽ giới thiệu theo cách một thằng bán DVD giới thiệu phim cho khách. Nhất là mấy thằng khách mặt lúc nào cũng ngầu như mày. Dạo này tao thấy mày lúc nào cũng ngầu, hehe. Hạnh phúc gia đình mà làm mặt mày ngầu vậy tao đếch dám đâu. Dưới đây là kết quả của chúa tể thời gian (chính tao).

Hi Man !
Đầu tiên với những thằng mặt ngầu như mày tao sẽ giới thiệu vài loại nhẹ nhàng như Oldschool. Phim nói về 3 thằng bạn Loser lập một hội ăn chơi, xem vui vãi đái luôn. Mày phải xem Euro trip nếu mày chưa xem, bảo đảm thần kinh mày sẽ zãn ra đó cu. Hay mày coi Harold and Kumar đi. Đm, hơi trẻ con tí nhưng nó nhắc mày nhớ về thời mày mới biết cưa gái và một số thứ khác. Mày công nhận là thời anh em còn nhỏ thì thích xem phim siêu anh hùng đến khi lớn lên thì dễ cảm với những thằng thất bại hơn đúng không.
Tạm thời tao mới nhớ mấy phim hài đấy, nhưng mày có thể chuyển dần sang xem thể loại buồn buồn tí được rồi. Love song for Bobby Long là một khởi đầu tốt cho thể loại này, tốt nhất mày cứ xem lại đi. Hay mày thử xem The Sea Inside nhé, một phim của điện ảnh Tây ban Nha. Phim này Javier Bardem diễn hay cực (chú này đoạt Oscar Hollywood nên càng ngày càng tệ đi). Tạm kết thúc cho thể loại Loser là một phim Pháp, Intouchables.
Thể loại phim Tù tội tao đề cử The Shawshank Redemption, theo tao đây là một trong những phim tù tội hay nhất của bọn Hollywood, kịch bản hơi công thức nhưng chấp nhận được.
Khởi động bằng thể loại tù tội rồi mày có thể chuyển qua đề tài quýnh nhau, chiến tranh với phim Lebanon, phim này giống như cách chơi về thị giác của mấy thằng quay phim. Cả phim nó chỉ quay cuộc chiến qua ống nhòm trong chiếc xe tăng, chỉ có 5 thằng trong xe tăng đối thoại với nhau. Tiếp theo là chiến tranh kinh điển với một phim của Hà Lan là Black book. Phim này hội đủ các yếu tố anh em muốn xem là gái đẹp, nhạc hay, cảnh đẹp, có iu đương, có đánh đấm, chết chóc, phản trắc bạn bè các kiểu.
Chiến tranh nhiều quá xem nặng đầu, mà mày lại không xem phim kinh dị nên tao nghĩ mày cần nghiên cứu tí nghệ thuật hình ảnh và sex đương đại với Boogie Nights hay The Dreamers, những phim này tao thấy bộ giáo dục cần đưa vào chương trình giáo dục giới tính trường cấp 3, hehe. Để nghiên cứu nên giáo dục các nước thì mày xem Monsieur Lazhar của điện ảnh Canada và liên quan đến nhạc nhẽo là Nowhere Boy, kể về thời trẻ mấy chú The Beatles.

Tạm thế đủ một tuần xem rồi, coi như tao có thời gian duyệt phim cho mày, nhưng xem phim nhiều đâm ra lười đọc…


Giọt mưa _ truyện trẻ con

For Timmy.

Ở xứ tôi sinh ra, mùa mưa cũng là những mùa hè. Một lần đi học về tôi vô tình nghe thấy cuộc trò chuyện của những giọt mưa lúc chúng rơi xuống, tôi xin kể lại cho các bạn nghe.

Đầu tiên tôi nghe thấy tiếng một bé gái kêu bỏm khi rơi xuống vũng mưa. Bọn mưa đang rơi thì cứ cười thành những tiếng rào rào rất to.

Một đứa nói :
_ Tớ chả muốn sinh ra thế này đâu , rơi thế này đau lắm.

Một giọt mưa lớn hơn ra vẻ già dặn đốp lại :
_ Ai sinh ra mà không phải rơi xuống hả nhóc, khi nào rơi xuống cũng khóc rất to đấy nhóc.

_ Nhưng sao chúng ta phải rơi xuống làm gì, ở trên kia với mẹ có phải vui hơn không. Được nhìn mọi thứ từ trên đấy thật thích. Cái gì cũng nhỏ hơn bọn mình. Rơi xuống rồi mình chẳng còn thấy ai mà cũng chẳng ai quan tâm đến mình, chán…

Giọt mưa lớn cười nhếch mép kiểu đàn anh rồi đáp lại :

_ Mày nói chuyện chán quá nhóc ! Mẹ mình còn chừa chỗ cho mẹ mây khác đến sinh mưa. Bầu trời là cái bệnh viện phụ sản vào mùa mưa sinh đẻ mà nhóc. Còn phải chừa chỗ cho mặt trời nữa nhóc, không có mặt trời thì mày không được tạo ra để mà ngồi đấy càu nhàu đâu.

_ Thế mình chỉ sống đến khi chạm đất thôi àh ?
Giọt mưa nhỏ hỏi nghi ngờ.

_ Không đâu. Nếu may mắn mày sẽ được rơi xuống sông, một dòng sông nhỏ ở thung lũng hay ở những bình nguyên. Mẹ tao nói tao có số sướng nên chắc tao sẽ rơi xuống sông. Ha ha, mày còi cọc và khó chịu vậy mày sẽ rơi trên lá cây thôi nhóc, nhưng vẫn còn tốt chán so với bọn phải rơi xuống cống, thối hoắc nhóc ạh.

Giọt mưa nhỏ gật đầu lia lịa, nó bắt đầu thấy an tâm hơn, nó chớp mắt cảm ơn anh mưa lớn và thầm thì “ây zà, kiến thức của anh mưa lớn thật vãi lúa”. Rồi nó cũng tự trách mình toàn trốn học môn tiếp đất lúc còn trong bụng mẹ.

Đúng như lời anh mưa lớn nói, em mưa nhỏ rơi xuống một ngọn cỏ tranh già. Nó mệt mỏi ngủ thiếp đi đến sáng thì bầu trời đã trong xanh đầy nắng, các bà mẹ đã nhường chỗ cho mặt trời. Có con dế đi uống rượu khuya về muộn thấy mưa nhỏ nằm vắt vẻo huýt sáo. Dế ta đang cơn khát khô cổ họng, hắn tóm lấy em mưa nhỏ nốc cái ực…

Dế mèn đá chân sáo, thủng thẳng đi về nhà với một tinh thần vô cùng sảng khoái. Hắn lầm bầm cảm ơn em mưa nhỏ.

Anh mưa lớn thì rơi một cách khoan khoái xuống dòng sông rồi bắt đầu cuộc phiêu lưu kỳ thú qua những cánh rừng già Amazon cho đến khi ra đến biển.

Câu chuyện đến đấy là hết rồi :D


đầm lầy nhân cách

Những cánh đồng cỏ lau
ngập trong nước
Những con đường cỏ cháy đến trường
đã ngập trong nước

Những hố bom chìm dưới nước
tôi cũng chìm mình dưới đấy

Tôi lặn xuống hố bom
nhìn thấy những mảnh vỡ bom đạn lung linh
tôi thấy những những khúc xương lung linh màu xanh ngọc dưới hố bom
tôi nằm dưới hố bom ngập nước
trong một ngày mùa mưa tôi cố gắng đến trường

Tôi hay ngắt lá từ cây dứa dại trong những ngày mưa
để gấp thuyền thả con dế trên kênh
và tôi cứ chạy theo con thuyền ấy
chỉ để chờ con dế bay lên
chỉ để chạy đến cuối đường chân trời

Tôi cố gắng gượng mình đứng dậy
sau những mùa mưa dầm mình dưới hố bom
tôi ngụp lặn trong đầm lầy nhân cách
tuổi thơ tôi đã cố gắng đến trường…


Input and Output

Một bài mang tính giáo dục :D

1. Input

Output giống như cứt, input đơn giản chỉ là thức ăn. Bắt đầu với Input của người Việt. Thức ăn của người Việt rất thuần, họ ăn tất cả những gì có thể ăn được, tất cả những con vật chuyển động ngoài con người, tất cả những cây cỏ dại được thuần hóa. Rất đơn giản, thức ăn của người Việt xoay xung quanh nền văn minh lúa nước. Về cơ bản thì người Việt không dùng nhiều hương liệu trong món ăn. Rất ít ngoài một chút cay, chua, ngọt, mặn và đắng.

Ba cảm giác chịu đựng kém nhất của người Việt là đói, khát và lạnh do điều kiện khí hậu và tự nhiên. Nếu sống ở phía nam, người Việt dễ dàng tìm thấy cá, rau dại hay con gì đấy chuyển động để nướng hay luộc chấm với tí muối. Ở đâu cũng có nước để uống là thứ chắc chắn. Hẳn nhiên là người bắc Việt chịu rét tốt hơn nhưng nhìn chung người Việt rất dễ ốm khi chuyển mùa.

Tất cả những Input đấy khiến người Việt rất bừa bãi khi chọn cái gì để cho vào mồm hay vào đầu. Vào đầu ý là kiến thức. Khi không quá khó khăn để tồn tại thì con người cũng cởi mở và dễ tính hơn với mọi thứ. Dường như họ chấp nhận mọi thứ từ tôn giáo, tín ngưỡng, công việc cho đến ngôn ngữ. Ai cho gì cũng nhận, ai vứt gì cũng nhặt. Như ngôn ngữ, ngôn ngữ tôi đang dùng cũng là thứ được cho. Đôi khi tốt hơn cái ngôn ngữ gốc, nhưng rất nhiều khi nó vẫn là thứ ngôn ngữ được cho. Nếu giữ được ngôn ngữ tượng hình như xưa có lẽ người Việt sẽ tự lập nhiều hơn, sẽ suy nghĩ lâu hơn khi biểu đạt một thứ gì đấy và đôi khi – từ chủ quan cá nhân – tôi nghĩ họ sẽ thông minh hơn nếu vẫn dùng chữ viết tượng hình gốc. Lấy ví dụ như người Hàn hay Nhật. Họ tự phát triển chữ viết gốc từ Hán để ra một ngôn ngữ của riêng họ và từ đấy họ tự lập tốt hơn người Việt. Họ khắt khe hơn với chính mình và chắc chắn sẽ nghiêm túc hơn với công việc và cuộc sống hằng ngày. Hàn Quốc chỉ mất 100 năm từ không có gì để được như hôm nay, mặc cho bao nhiêu nghìn năm trước họ vẫn là chư hầu của các chú Tàu khựa…

Ví dụ xa xỉ hơn tí là người Israel, bao nhiêu năm lang bạt nhưng họ không bị biến mất bởi bất cứ ngôn ngữ nào. Ngôn ngữ là nền tảng đầu tiên để đánh giá một dân tộc hay một giống nòi nào đấy. Có những giống loài tiên phong tạo ra ngôn ngữ và rất nhiều bầy giống sao chép và biến đổi nó. Tôi luôn tôn trọng những giống loài biết cách bảo vệ ngôn ngữ riêng của họ.

Cũng từ suy nghĩ chủ quan của tôi, gần như tất cả các ngôn ngữ tượng hình đều bắt nguồn từ Châu Á hay những vùng lân cận. Nhiều khi tôi tìm cách lý giải điều này theo cách chủ quan nhưng chưa được nên đành tạm quay về chấp nhận với giả thuyết nghành nghề. Đa số người Châu Á làm nông nghiệp, cần chia đất đai theo các hình vẽ. Họ giỏi về hình chiếu, hình học khi cần chia đất và giỏi về toán học khi cần lưu kho sản phẩm sau thu hoạch. Người phương Tây mạnh về săn bắn. Họ sinh tồn bằng cách đối mặt với thú, họ giỏi hơn người Châu Á về làm việc chủ động và phối hợp tốt trong nhóm lúc đi săn nhờ những ký hiệu âm thanh. Phân biệt âm thanh gió, vó ngựa, bước chân hổ hay tiếng kêu các loài chim là một phần công việc hằng ngày của họ.

Âm nhạc cũng vậy, người Châu Á cống hiến ít hơn rất nhiều so với Châu Âu, Mỹ. Ngoài một ít dân ca u trầm miền núi, một vài nhạc cụ thủ công để mô tả cảm xúc vui buồn thì người Châu Á không phát kiến được nhiều trong âm nhạc.

Vì thế tôi cho rằng người Việt mặc định sẽ rất giỏi toán học, hình học nhưng họ luôn dừng ở mức chia các mảnh ruộng hay đếm có bao nhiêu con lợn trong chuồng. Họ không thể giỏi hơn vì cho đến bây giờ họ cũng chỉ cần như thế, chia đất và đếm lợn trong chuồng. Những bài hát dân ca người Việt có cũng xuất phát từ đồng ruộng, nơi họ hay cãi nhau hay đánh nhau lúc chia ruộng hay lợn trong chuồng hợp tác xã. Vì thế output nhiều nhất của người Việt là chia đất, đếm lợn và cãi nhau hay quýnh nhau…

2. Output


Slowly man

Băng qua những cánh rừng sồi già trên đường từ Berlin, chúng tôi đến Weimar vào lúc trời chập choạng tối. Bọn tôi cố nghĩ ra một câu chào ấn tượng khi gõ cửa nhà Stefano. Một câu chào đại loại như những chàng dân chơi nhà quê nước Ý hay chào nhau khi đến nhà rủ thằng bạn thân đi đong gái…

Tôi quyết định nhấn chuông thoại :
_ Ciao Signore Formeti, Mr. Kỳ from Việt Nam.

Phải nói cảm giác của tôi về Stefano và ngược lại khá giống nhau. Chúng tôi bắt tay nhau lần đầu nhưng cảm giác giống như những người bạn cũ gặp lại, cả hai bọn tôi đều thấy thế.

Stefano học triết học 1 năm ở Milano thì bỏ ngang, hắn chuyển qua học thiết kế nội thất 1 năm rồi tiếp tục bỏ. Đến khi chọn trường Baushau để học kiến trúc thì hắn mới thôi bỏ học. Hơn thế Stefano học ở đấy đến 10 năm (bị đúp ). Cho đến khi tôi gặp hắn lúc hắn 36 tuổi, hắn mới là cậu sinh viên mới tốt nghiệp vài tuần.

Stefano đưa bọn tôi lên tầng áp mái tòa nhà, nơi vợ chồng và thằng con lên 5 tuổi sống. Hắn đã dừng học hai năm lần thứ nhất ở Baushau để cùng vợ mua căn nhà này với giấy tờ thế chấp của bố vợ, thêm một món vay nữa để sửa lại căn nhà. Bốn tầng dưới hắn cho sinh viên thuê, tầng áp mái dùng để ở. Tôi đinh ninh mình sẽ được tắm bằng nước nóng sau chuyến đi dài nhưng nhà Stefano lại không có chỗ tắm ngoài một cái WC để đi đại tiện, thậm chí WC còn không có cửa, chỉ có mỗi một rèm vải mỏng để ngăn cách với phòng khách. Mãi sau này, khi thân thiện lâu ngày hơn tôi mới dám hỏi hắn về chuyện tắm rửa. Hắn nói mỗi tuần hai vợ chồng và đứa con ra hồ bơi công cộng 3 lần. Hắn giải thích với tôi không phải vì nghèo đến thế mà vì hắn lười, vì lúc cải tạo căn nhà hắn không định sống ở tầng áp mái. Nhưng vì sau này nhiều người hỏi thuê nhà nên vợ chồng hắn lại chuyển lên đấy…

Stefano làm món salad Ý và đế bánh pizza nướng với thịt nguội cho chúng tôi, ăn tối xong cả hội kéo ra quá bar sinh viên gần trường Baushau. Đôi khi tôi nghĩ ở cái thành phố Weimar này chả có gì ngoài Goethe và trường Baushau. Stefano cứ luôn gọi tôi là “Mr.Kỳ” với cái giọng Ý của hắn. Tôi đã cố nói với hắn đừng gọi tôi là “Mr” trong hầu hết các email tôi gửi cho hắn lúc trước. Thế là hôm nay hắn giải thích, hắn cố giải thích cho tôi hiểu đấy là một sự trùng hợp thú vị, lý do vì sao hắn cứ gọi tôi là “Misst’r Kỳ” (Mr.Kỳ) :

Đồ án tốt nghiệp vĩ đại của hắn có khả năng không làm kịp, thời gian chỉ còn lại 3 tuần mà hắn chưa có gì ngoài mấy bản vẽ nháp. Hắn gửi tất cả đống hổn độn đấy cho bọn tôi và nhờ giúp diễn họa, trong khi chính hắn cũng không biết chính xác cái hình dáng công trình mà hắn muốn thể hiện. Hắn đã nhờ bọn tôi làm xong trong hai tuần, nhưng tôi chỉ mất hai ngày để gửi lại kết quả cho hắn. Lúc đấy Stefano hét lên trong điện thoại khi check mail :

“Perfetto Misst’r Kỳ !”

Ban đầu hắn chỉ định xưng hô với tôi theo cách lịch sự nhưng sau khi hắn xem Pulp Fiction thì chữ “Mr. Kỳ” mới thực sự là tên tôi.

Mr. Wolf trong phim là người chuyên đi dẹp những rắc rối do bọn đồ tể gây ra. Mr. Wolf đi chiếc Ferrari mui trần đạp cửa bước vào nhà kho, nơi có một cái xác bị bắn nát óc trên xe cần được xử lý. Mr Wolf mất 2 phút để nói chính xác công việc bọn đồ tể cần làm và mọi việc đâu lại vào đấy.

Stefano xem đến đoạn này thì vỗ đùi cô vợ béo của hắn mà kêu lên rất tâm đắc :
“Esattamente Misst’r Kỳ !”
Thế là từ đấy tên tôi theo cách của Stefano, luôn có chữ “Mr.”.

Stefano là một người rất chậm, suy nghĩ bất cứ việc gì hắn cũng làm rất chậm. Giống như hắn vẽ ra những vòng tròn rồi để chúng xoay trong đầu hắn mà không muốn vứt ra. Hắn không thể viết để diễn tả cái hắn muốn nói hay thậm chí là vẽ. Ban đầu tôi còn nghĩ hắn thiểu năng, nhưng sau nhiều lần nói chuyện tôi mới hiểu hắn thuộc dạng người luôn suy nghĩ rất lâu, luôn đắn đo trước khi diễn tả mọi thứ hắn muốn bằng lời nói. Tất nhiên hắn làm mọi thứ cũng rất chậm, từ việc học, làm việc đến cả uống cafe.

Hắn đưa tôi đi tham quan nhà mùa hè của Goethe trong công viên thành phố Weimar. Đi vào phòng ngủ và bếp ngôi nhà thì thấy biển cấm chụp ảnh, Stefano bảo tôi canh cửa rồi cầm camera chụp lia lịa. Hắn làm điều đấy đúng cách một thằng Ý vì chắc chắn không có thằng khách du lịch người Đức nào làm thế. Lúc ra vườn, Stefano sờ tay lên quả táo trên cây và nhăn răng vừa cười vừa hỏi tôi : eh, Mr. Ky you want some Goethe’s apple ? Nhìn thấy tôi gục đầu lia lịa, hắn ngắt mấy quả táo cho vào bụng áo rồi vẫy tay tôi chạy đến hàng rào gỗ và leo qua. Lúc nhìn hắn đưa cho tôi mấy quả táo trong tay lấm la lấm lét tôi không thể nào nhịn cười, hắn cũng cười. Bọn tôi không khác gì hai thằng trẻ con 10 tuổi đi hái trộm táo ngày xưa. Bọn tôi vừa ăn táo vừa đi xuống ngọn đồi sau vườn nhà Goethe.

Người yêu hắn béo ú, hắn thì khá gầy với khuôn mặt đẹp nhưng buồn thảm. Bọn hắn không kết hôn nhưng ở chung và có với nhau thằng con, thằng con “Ý-Đức” kết hợp này quậy như quỷ.

Trên bức tường lớn giữa nhà, người yêu hắn viết câu tiếng Ý đầu tiên nàng học có nghĩa “Hôn nhân là nấm mồ của tình yêu”. Đôi khi tôi không biết hắn có yêu em béo ú này thật không hay chỉ sống như nợ nhau. Tôi hơi say và nhỡ mồm hỏi hắn có yêu em đấy thật không. Tôi đã cảm thấy hối hận khi vừa hỏi xong nhưng hắn cũng trả lời theo cách hài hước nhất có thể : “Tao đã yêu nàng từ thuở nàng chưa béo”…

Tốt nghiệp xong hai tuần Stefano đến Việt Nam. Hắn muốn thoát ra khỏi nước Đức, đất nước của những cỗ máy, hắn nói với tôi vậy. Hắn kể có lần công an đến nhà hắn để tịch thu một số đồ nội thất vì hắn không có tiền đóng tiền phạt do đỗ xe sai quy định. Với hắn chính quyền Đức là một cỗ máy lạnh lùng, một cỗ máy nghiền nát tất cả những tình cảm, những nhân tính.

Stefano là người nghĩ nhiều, vì đã học triết học nên hắn hay suy nghĩ nhiều. Hắn nghĩ về xã hội, con người, mỹ thuật, văn hóa và quan tâm đến rất nhiều chi tiết đúng theo cách của người Ý. Ví dụ hắn sẽ khen cái áo sơ mi của tôi rất đẹp nhưng cái cúc áo thì quá tồi. Đáng ra cái cúc áo phải màu đen và chỉ cài cúc phải màu xanh đậm thì cái áo mới thật sự hoàn hảo. Cũng như tôi, hắn tìm hình ảnh đẹp ở tất cả mọi thứ hắn quan sát nhưng bằng một cách tinh tế hơn, khắt khe hơn. Nhưng hắn lại là người có trí nhớ tồi, hắn có thể nghĩ ra rất nhiều lý thuyết thẩm mỹ, rất nhiều hình thức tổ chức xã hội hay giáo dục… Nhưng hắn lại quên ngay sau khi nói ra. Hắn không có thói quen ghi chép lại những thứ đấy. Chỉ việc nghĩ và quên đi. Hắn nói với tôi quên cũng là một kỹ năng của thằng làm sáng tác. Phải quên tất cả những gì mày đã nghĩ ra để tiếp tục nghĩ ra nhiều thứ khác. Tôi không đồng ý với hắn vì đôi khi hắn nghĩ ra thứ mà hắn vừa quên.

Theo kế hoạch thì bọn tôi định lập môt team gồm 3 thằng tôi để làm thiết kế ở Hà Nội và cũng đã bắt đầu với một dự án quy hoạch ở Móng Cái. Stefano rất hăm hở, hắn bắt đầu vẽ ra những hình thức sống, tổ chức một đô thị nhỏ theo cách nhìn của hắn mà không thực sự hiểu cách sống của người Việt Nam, những người đa phần sống nhờ buôn bán ở khu vực biên giới. Hắn vẽ ra một khu đô thị nhỏ để đặt ở Hà Lan chứ không phải ở khu vực biên giới Việt Nam. Hắn làm mọi thứ đều đẹp, hấp dẫn nhưng đi quá xa so với cách sống, cách nhận thức của đa số người Việt Nam đi mua nhà. Tôi và Fauls đã không đồng ý với thiết kế của hắn nên phải làm một phương án khác theo cách rất Việt Nam. Mâu thuẫn trong công việc giữa bọn tôi bắt đầu xuất hiện, Stefano bắt đầu thấy mệt mỏi để chống chọi lại những điều bực bội khi sống ở một đất nước lạc hậu. Sự mệt mỏi do thói quen suy nghĩ, thói quen muốn thay đổi và áp đặt lý thuyết của hắn lên một xã hội. Một xã hội Việt Nam nhiều tính người nhưng thiếu văn hóa và nền tảng thẩm mỹ. Hắn thực sự là một Donkihote và rất nhiều khi tôi đóng vai trò như một cối xay gió trong các cuộc tranh luận với hắn về mọi đề tài. Hắn không tranh luận với tôi để kiểm chứng lý thuyết của hắn mà muốn hạ gục tôi bằng mớ lý thuyết lùng nhùng duy mỹ. Có lần tôi đã bực bội mà nói với hắn rằng cái thành phố mà ông đang xây dựng, lý thuyết sống mà ông đang vẽ ra nó chỉ phù hợp với bọn nghệ sỹ đói khổ, với những thằng như tôi và như ông, những thằng thiếu tính thực tế. Ông thậm chí còn không tổ chức được cuộc sống cho chính ông thì rất khó, rất khó để đối mặt với một cái gì lớn hơn. Ông thử hình dung một xã hội chỉ có những thằng như tôi và như ông thì ông có muốn sống trong đấy không ? Xã hội chỉ có những thằng mộng mơ, chỉ có những thằng đi tìm cái viễn vông.

Stefano quyết định rời đi và chắc sẽ rất khó để tôi và hắn có cơ hội được uống bia cùng nhau để cãi nhau về những chuyện trên trời dưới đất nữa. Lần cuối cùng hắn gõ cửa nhà tôi là lúc hắn quay về từ Đức, hắn cầm trên tay hai chai bia loại khá đặc biệt ở Đức và đung đưa chúng trước mặt tôi.

_ Tôi rất muốn mua cho ông một chai Grappa nhưng tôi không còn đồng nào cả, uống bia tạm vậy nhé !
Hắn nói như thể an ủi một tên bợm nhậu.

Lần cuối cùng bọn tôi uống bia cùng nhau đã không nói gì nhiều. Bọn tôi ngồi trên vỉa hè Hà Nội, nơi những con phố bẩn thỉu đầy mùi người, mùi nước cống. Bọn tôi nhìn những dòng người rối loạn đang giao thông, đang mắng chửi nhau, đang tức giận đầy tính người. Đôi khi tôi thấy Stefano nhìn những hiện thực đấy như Chúa đang nhìn bầy người lạc lối với một nỗi buồn đau đáu và thất vọng đến rã rời.

_ Những tiêu chuẩn được đưa ra và tồn tại trong cuộc sống là để chết đi khi chúng ta phá vỡ nó. Phải thoát ra khỏi những tiêu chuẩn, Mr.Ky !
Câu nói cuối cùng Stefano nói với tôi trước khi rời đi trong một ngày nóng bức.


Nắng đến cùng Cực

Dưới đây là bài thơ đầu tiên mình viết năm 18 tuổi :D
Đoạn này tặng con gái bạn Đức, con gái bạn Hiệp và Tâm kỹ sư.

nắng xuyên qua lá
xuyên qua cành cây
nhảy trên vỉa hè
nắng trèo lên cây
Hôm nay dậy sớm
nắng bỏ căn nhà
đi tìm con gió
đi tìm thằng mưa
Đến trưa nửa ngày
nắng mệt hây hây
vùi mình vào cỏ
ngủ cùng chị mây
Nắng mơ thấy nắng
được làm thằng mưa
mưa giữa mùa hạ
ứ thèm mưa đông

Nắng mơ thấy nắng
được làm cái hoa
nằm trong búp xanh
nở ra tím biếc
Nắng ơi ! mẹ gọi
về mà thổi cơm
nắng chào cái rơm
tớ về đây nhé !

Dưới đây lại là bài tuyên truyền mình mới viết, 31.5 tuổi :D
Đoạn này thì tặng các bạn. Nhân một ngày nắng đéo tả được trốn đi uống bia và về nhà nghe nhạc

Mùa hè năm nay đến sớm
Nắng nóng như lông chó mùa đông
Những con chó lè lưỡi liếm láp
Địa ngục ngay dưới ánh mặt trời

Mùa hè năm nay đến sớm
Giống người tình phơi mình dưới bình minh
nàng uốn mình trên bệ ô cửa sổ
Nắng ngoài kia cũng nhỏ zãi vì nàng

Những con chó lè lưỡi liếm và láp
Bóng cái loa phường như bóng những cặp mông
nắng bốc hơi con đường thành ảo ảnh
Tao đi về liếm láp sự bình yên

Mùa hè năm nay hơi hâm hấp
Loa Phường mà lại phát nhạc Jazz
dưới bóng cây đa không thấy mấy bà già
Các cụ cũng đi về liếm láp
bóng tuổi già các cụ liếm cô đơn.

Ngoài kia nắng mùa hè đến sớm
em trong nhà liếm láp cột thánh nhân…


Mưa đầu hè

Bọn tôi ngồi dưới mái hiên
nghe những bài nhạc buồn thiu
về những nỗi buồn thời thơ ấu
cũng dưới cơn mưa đầu tiên của mùa hè

Bọn tôi uống say kinh khủng
Tôi đố mọi người tìm thấy bóng mình trong bóng mưa
những bong bóng mưa nhỏ li ti
nổ tung dưới mái nhà
nổ tung dưới cơn mưa đầu hè

Bọn tôi nhảy như điên loạn
dưới mái hiên mưa đầu hè tắm mát
tôi hỏi Nathal
mày đã bao giờ vừa bơi vừa hôn chưa ?
Hắn ngỡ ngàng hỏi lại tôi ” how to do it ? “

Tôi bắt đầu kể cho hắn nghe thế nào là bơi trong cơn mưa và hôn một cơn gió mùa hè
Tôi bắt đầu kể về những thứ rơi xuống nếu chúng ta may mắn
mùa hè sẽ bắt được cơn mưa
nếu chúng ta may mắn…

Cơn mưa đầu hè bọn tôi buồn khôn tả
cứ bơi mãi bọn tôi tìm tuổi thơ.


Đừng bay quá thấp

Anh em ơi đừng bay quá thấp
trên kia đàn vịt trời đang bay
chao đảo trên đầu chúng ta kìa
những đôi mông tròn lẳn gọi mời

Anh em ơi tung cánh cho thêm gió
trên kia kìa tên lửa bọn Triều tiên
tên lửa của bọn không sợ lửa
Há gì chúng ta không bay được
xoải cánh ra nào bay lên anh em ơi !

Anh em ơi đừng bay dưới tầm mây
Lên chút nữa là bầu trời xanh ngắt
chút nữa thôi thấy anh em mặt trời
ở trên kia không cần nhìn thành phố
những màn mây anh em cùng nhảy nhót
ở trên ấy anh em bay cao nhất
không thấy bóng mình in dưới những tàn cây

Anh em ơi bay cao lên chút nữa
thành phố này u ám đầy khói bụi
những mặt người méo xệch những quầng thâm
mắt ai cũng đầy lòng thù hận
bay lên nào ta qua khỏi đây thôi

Anh em ơi bay lên cao tí nữa
chúng ta nòi con Rồng chúa tể
sao cứ mãi lè tè dưới nỗi buồn bóng tối
bay lên nào những em chim Lạc
những em chân dài đôi cánh gỗ trụi lông
bay lên nào giành chỗ với loài tiên
bay lên nào giành chỗ mẹ thiên nhiên

Anh em ơi qua hẳn tầng mây ấy
Là bầu trời của tất cả anh em.


Đi hiến tinh

THUẦN VIỆT

Tôi nhớ đấy là một ngày đầu tuần, như mọi ngày đầu tuần uể oải khác. Tôi mở máy tính ở văn phòng và nhận được email có tiêu đề “NGÂN HÀNG TINH TRÙNG VIỆT NAM”.

Ban đầu tôi nghĩ của thằng bạn nào đang làm trò trêu anh em, sau một hồi đọc đi đọc lại email nghiêm túc tôi mới công nhận đấy là một thông điệp nghiêm túc từ Ngân hàng tinh trùng Việt Nam. Email là một file PDF có 3 phần được trình bày khá chuyên nghiệp và nghiêm túc.

Phần 1 là báo cáo tóm tắt từ cuộc họp liên bộ giữa bộ y tế, lao động, thương binh và…, bộ văn hóa, thể thao và… Cuộc họp bàn đến sự mất cân bằng trầm trọng của chủng tộc Việt Nam. Đại ý họ cho rằng gái Việt Nam đang chảy máu quá nhiều, chị em đua nhau đi lấy chồng nước ngoài. Nhưng đau đầu của các bộ không phải ở chỗ đấy mà là các ông chồng nước ngoài đang đầy rẫy trên đường phố Việt Nam, đa phần là dân thất nghiệp, lao động phổ thông ở Tây Âu hoặc các nước phát triển vùng Đông bắc Á. Hơn thế là một số lượng những đứa con lai. Những kẻ ngoại lai hợm hĩnh, lai tạp và không thuần Việt. Bộ y tế gần như chỉ tham gia với tư cách tham vấn về Y học. Bộ văn hóa có vẻ gay gắt nhất, ngài bộ trưởng có tư tưởng bảo thủ với những lời phát biểu khá cứng rắn về vấn nạn này. Ngài gọi đấy là một vấn nạn quốc gia, một vấn nạn hơn cả sự lai tạp văn hóa trong lịch sử loài người. Ngài ấy kết thúc bài phát biểu bằng một câu rất đanh thép “Việt Nam không còn của người Việt Nam nữa rồi”.

Bộ trưởng bộ lao động, thương binh và… mang đến hội nghị sự băn khoăn về tiền lương, cách làm việc, xung đột về quyền lợi giữa đám Việt lai và Việt thuần. Kết thúc bài phát biểu, bà nói : “Chúng ta đang có một đất nước đầy xung đột, sự xung đột về sắc tộc này nếu không sớm được giải tỏa thì chúng ta sẽ mất nước”.

Tôi đọc hết phần một của file PDF và xem các ảnh chụp của hội nghị rồi đi xuống pantry pha cafe. Tôi chẳng thể nghĩ được gì nếu một ngày bắt đầu mà không có cafe. Tôi cho 5 thìa cafe nhãn hiệu Thuần Việt vào máy và ngồi đọc báo trong khi đợi cafe. Tờ VietNam news trên bàn làm tôi chú ý hơn với cái tít đỏ lét “Ngày chủ nhật Thuần Việt” trên trang đầu. Bài viết nói về cuộc tuần hành khá lớn trong ngày chủ nhật ở trung tâm thành phố. Ngày chủ nhật Thuần Việt là phong trào phản kháng của những người yêu cầu chính phủ mạnh tay hơn với gái Việt lấy chồng Tây, những chính sách công bằng hơn trong cộng đồng và sự phản kháng văn hóa Tây. Tờ báo còn đăng một số người tuần hành quá khích đốt cờ Mỹ, Pháp, Trung Quốc,… Những nước có đàn ông thất nghiệp lấy vợ Việt Nam và định cư ở Việt Nam nhiều nhất. Đa số người tuần hành là những hưu trí, sinh viên và một số ít nghệ sỹ thuộc trường phái bảo thủ.

Tôi thuộc dạng người khá dễ chịu trong mấy chuyện sắc tộc này. Đôi khi tôi xem mọi chuyện xảy ra là bình thường như đang sống và chứng kiến đất nước đổi mới, đang có nhiều văn hóa tồn tại trong nước, tôi nghĩ nó như một dấu hiệu tích cực. Mọi thứ đọc buổi sáng này khiến tôi suy nghĩ nhiều hơn về nó. Thực ra thì phụ nữ Việt Nam bây giờ khá xem nhẹ những thứ Thuần Việt, thực ra họ cũng chả quan tâm lắm đến chuyện thuần cái gì. Tôi nghĩ họ cũng chỉ muốn cưới một thằng đẹp mã hơn, được đi đến những chân trời mới hơn hay chí ít là bằng chị bằng em trong các buổi tiệc cuối tuần đông người. Như một sự chứng minh mình trước hơi thở thời đại thôi. Đại để tôi không cho rằng đàn bà sẽ nghĩ nhiều về vấn đề “Thuần cái mẹ gì” khi họ quyết định kết hôn với một chú Tây cao to và thất nghiệp. Không hẳn là vì tiền, vì cái gì to hơn, chị em Việt chỉ làm những việc đấy như sự sành điệu, tôi nghĩ thế.

LẠC LONG QUÂN, ÂU CƠ và những thỏa thuận

Phần hai của file PDF là một tờ bướm được thiết kế rất đẹp, nó vẽ một đôi tinh trùng và trứng đang âu iếm nhau. Đôi tình nhân được cách điệu khá tinh tế từ hình ảnh Lạc Long Quân và Âu Cơ. Bên dưới có slogan “Hãy Xuất Tinh Để Thuần Việt” được vẽ bằng font Tân Thư Pháp, font chữ này giành giải nhất trong cuộc thi chữ thuần Việt được tổ chức đình đám gần đây.

Tờ bướm này cổ động cho phong trào hiến tinh thuần Việt được phát động bởi Ngân Hàng Tinh Trùng. Nghe đâu ngân hàng này mới nhận được một khoản tài trợ lớn từ các tổ chức nước ngoài sau khi phát động phong trào. Sau tờ bướm này là một bức tâm thư từ zám đốc ngân hàng, bà này trước đây là bộ trưởng bộ giao thông bị thất sủng và cho điều chuyển về đây. Bà nổi tiếng trong việc tạo ra các phong trào ở những nơi bà đến. Có khá nhiều phong trào của bà phát động đã thành công rực rỡ, một trong số đó còn tạo bản lề cải cách nền giao thông nước nhà. Bà này bị thất sủng cũng vì nội bộ đấu đá, bọn đối thủ trưng ra những bằng chứng khá đen tối trong những phong trào bị công luận phản kháng, những phong trào với mục đích tư lợi. Thế là bà bộ trưởng lui về tạm chức giám đốc ngân hàng tinh trùng trung ương. Trong bức tâm thư này bà cựu bộ trưởng phơi bày cả tấm lòng mình với dân tộc bằng một zọng văn vô cùng sắc sảo. Nó xứng tầm một trong những bức thư tình hàng đầu mà nhân loại được đọc, nó làm cho một người vô cảm với những văn bản nhà nước như tôi cũng phải mủi lòng. Tôi thật sự tin vào tấm lòng với đất nước ấy, một niềm tin mà tôi chưa bao giờ có với các quan chức nhà nước. Người soạn bức tâm thư này quả là một tay chơi hạng cao cấp, đúng là một kẻ biết thống trị bằng ngòi bút.

Sau bức tâm thư là giấy mời hiến tinh thuần Việt gửi đến đích danh tôi. Họ giải thích rằng những người được chọn như tôi đã được họ nghiên cứu kỹ và phân loại theo các nhóm “Thuần Việt”. Có năm nhóm chính là sáng tác, kỹ thuật, tài chính, chính trị và nghệ thuật nhiếp ảnh. Năm nhóm này được hình thành qua sự điều tra của ngân hàng từ các chị em đến xin tinh thuần Việt. Những chị em này đa phần là những phụ nữ hiếm muộn, những người trong phong trào sắc tộc, một số trong nhóm nổi loạn. Nhóm này đại để là một nhóm gái trẻ đang phản đối phong trào cưới Tây nhưng họ không nằm trong nhóm sắc tộc. Nhóm này đa số có học thức, nổi loạn kiểu trẻ con muốn khác đời.

Tôi thấy khá buồn cười là nhóm nghệ sỹ nhiếp ảnh được phân thành một nhóm riêng biệt đứng ngang tầm với các nhóm khác. Tâm lý chung của khá nhiều chị em trẻ thời này luôn muốn con mình có một chút ít tính nghệ thuật, đại để là hình ảnh về đứa con trai trong tâm thức chị em là một người đeo khăn rằn và chơi máy ảnh. Tỷ lệ chọn tinh trùng nhóm nghệ thuật nhiếp ảnh lên đến 35%. Nó làm tôi thấy khá buồn cười vì những người đến xin tinh đa phần đều phản thời đại, ý tôi là phản lại phong trào lấy tây thời đại nhưng lại rất thích nhóm nghệ thuật nhiếp ảnh, một nhóm rất thời đại. Tôi tặc lưỡi, phụ nữ luôn phức tạp thật…

Sau giấy mời của tôi trong file PDF là phần các thỏa thuận nếu tôi đồng ý tham gia hiến tinh. Họ có nói người cho sẽ cho trực tiếp người nhận mà không thông qua bất cứ khâu trung gian cũng như máy móc hỗ trợ nào nhằm đảo bảo tính “Thuần Việt” của phong trào. Tôi đọc lướt qua bảng thỏa thuận nói rằng :

1. Bên A (tức người cho) không có bất cứ ràng buộc pháp lý nào với bên B (tức người nhận tinh).
2. Bên A không có bất cứ ràng buộc pháp lý nào với đứa bé (nếu nó được sinh ra).
3. Bên A hoàn toàn tự nguyện hiến tinh trên tinh thần bảo vệ nòi giống thuần Việt, nòi giống Lạc Hồng.
4. Bên A tuyệt đối không điều tra về nhân thân, nơi ở, danh tính hay bất cứ thông tin gì liên quan đến bên B sau khi hiến tinh.
5. Mọi thông tin của các bên đều tuyệt mật và sẽ được hủy ngay lập tức sau cuộc hiến tinh.

Nếu bạn đồng ý hiến tinh xin reply email này cho chúng tôi !

ĐI HIẾN

Tôi bắt taxi đến ngân hàng tinh trùng vào sáng chủ nhật. Tôi được thử máu, kiểm tra sức khỏe và trả lời một số câu hỏi thủ tục. Nhân viên ngân hàng đưa tôi vào một phòng đợi kết quả, sau 15 phút cô nhân viên qua lại báo tôi không được chọn và đưa tôi xem bảng kết quả. Tôi không hiểu lắm về các từ ngữ y khoa nên nhờ cô nhân viên giải thích kỹ hơn. Cô ấy nói rằng tôi có 5% không thuần Việt trong người. Đại khái là từ đời cụ cố cố cố nào đấy của tôi đã có làm gì đấy liên quan đến người nước ngoài.

Sau này tôi được một người lạ gặp trong quán bia kể với tôi về chuyện anh ấy đã đi hiến tinh. Anh ấy thuộc nhóm Nghệ thuật nhiếp ảnh được chọn vì thuần Việt 100%. Đúng như lời anh ấy nói là họ đã cho anh ấy làm tình với một hình vẽ khỏa thân trên tường. Ở chỗ “nhận tinh” là một cái lỗ thủng trên bức tường, bên kia cái lỗ là người nhận tinh. Đúng là họ đã trực tiếp cho nhận mà không thông qua bất cứ sự hỗ trợ nào về máy móc hay một bước trung gian nào. Họ có cho anh nghe âm thanh đã được khuếch đại từ tiếng thở của người nhận tinh, anh nói chính xác là bên B ở phòng bên cạnh.

Một tiếng thở thuần Việt ! _ anh nói khi kết thúc câu chuyện.


Hero and Loser

Khuyến cáo : Kết thúc rất buồn, những bạn yêu đời và ghét thất bại nên cân nhắc trước khi đọc

10g sáng, sau khi cafe sáng xong bọn tôi đã bay, tôi leo lên xe bus Hải Phòng về Hà Nội.

Lần đầu tiên tôi đi xe bus mà bay như thế. Đầu óc tôi vui vẻ hẳn, dường như tôi đang có một bộ mặt rất vui trong mắt những người đang ngồi trên xe bus, ai cũng tưởng tôi đang cười với họ như một thằng loser ất ơ muốn cười với đời. Thật ra tôi cũng rất ra dáng loser trong lúc này với cái quần jean bạc phếch rách gối, cái quần mà tôi rất khoái mặc mỗi khi đi xa nhà ngoài lý do công việc. Tôi mang đôi giày bata đầy bụi, mặc áo thun trắng cổ tròn rộng nhàu nhĩ, áo khoác thể thao xanh đậm, mang kính đen. Tôi mang theo cái túi nhỏ có mấy quyển sách, một quyển sổ con… Chắc chắn tôi là một loser, nhưng là một loser đang bay. Tôi hình dung mặt tôi lúc này đang rất giống thằng đeo kính đen chuẩn bị đi Kpax (*)

Xe bắt đầu chạy, lướt nhanh trên đường, tôi bắt đầu lướt theo những cảm xúc của riêng mình khi đang bay, đám bụi mờ phủ dần cái ô kính xe bus. Mắt tôi bắt đầu lướt nhanh qua những mái nhà với một cảm giác buồn chán kinh khủng, dường như cái khung cảnh ngoài kia làm tôi thấy trống rỗng. Cảm giác này tôi luôn có mỗi khi băng qua những con đường ở Việt Nam, nhất là những con đường Bắc Việt. Những mái nhà hờ hững, cẩu thả và bừa bộn với đủ loại vật liệu, màu sắc. Những ban công buồn tẻ trước những cánh cửa luôn đóng chặt trên mặt tiền những ngôi nhà ống phủ bụi vùng ngoại thành. Tôi luôn phát bệnh những mái nhà giả cổ, những cột bê tông giả cổ sơn màu vàng bợt bạt luôn làm tôi thấy buồn nôn. Những mái nhà thiếu sự sống đấy ẩn hiện sau một màn bụi mờ, những đống rác, những cột điện khô khốc với một bầu trời ảm đạm là khung cảnh đại diện cho những tuyến xa lộ miền bắc Việt Nam. Nó làm tôi có cảm giác nặng nề kinh khủng. Đôi khi cảm giác này giống cái ống hút hết thời gian của tôi, nghĩa là tôi vẫn nhìn thấy thời gian trôi qua trước mặt và mình thì chỉ ngồi chết dí ở đấy mà hoàn toàn không suy nghĩ gì cả. Đơn thuần là sự di chuyển từ Hải Phòng đến Hà Nội chứ không phải là một chuyến đi, không bao giờ là “The road” đầy chất thơ của Jack Kerouac. Sự di chuyển là chuỗi thời gian bị mất khi đi từ nơi này đến nơi khác mà người di chuyển chẳng thể nhớ được gì trên con đường. Không quá khó để nhìn vào một con đường, một ngôi làng nhỏ để đoán xem con người ở một đất nước nào đấy. Như tôi đang nhìn thấy trước mắt đất nước của những con người nhạt phèo, buồn tẻ, lười nhác, vô kỷ luật và vô cảm. Một đất nước sống cẩu thả, lạc hậu, mất vệ sinh và hoàn toàn không biết cách thoát ra khỏi nó.

Tôi cắm headphone vào tai mở album The Descendants Soundtrack. Thực sự lúc này tôi rất cần thứ gì mát mẻ như thế, nhất là lúc đang bay, tôi rất cần nghe những bài hát mát mẻ. Tiếng guita và giọng hát buồn buồn gợi cảm của mấy zân chơi Haiwai khiến tôi nhìn thấy những con đường có hơi gió biển rợp bóng dừa. Những con đường đang in bóng nắng sạch mát và thơm tho, tôi nằm dưới bóng dừa, sóng đang vỗ bên tai tôi trong giấc ngủ trưa liu riu bên bờ biển với bộ dạng một kẻ du lịch loser.

HERO

Tôi bắt đầu cảm thấy gần như đang đặt chân lên cát thì chiếc xe bus thắng gấp, nó dừng lại bắt khách rồi lại ì ạch lên đường. Tiến đến ngồi cạnh tôi là một cô em khá xinh với nụ cười chào rất ư vừa ý tôi. Cô em mặt áo sơ mi trắng mỏng, mông cô em tròn căng trong chiếc quần jean bó trông rất vừa tay. Cô em dùng nước hoa cũng rất ưng ý tôi, nhất là lúc này, tôi rất cần những thứ mát mẻ như vậy. Thế là vô tình cô em được cái cảm xúc vừa có của tôi từ những bài hát của zân chơi Haiwai mời cô em cùng ra bãi biển. Bọn tôi ngả sâu vào ghế xe bus, nằm dài ra mà thưởng thức những cơn gió mát thổi vào từ biển.
Tôi nhấp ngụm rum cho thanh zọng rồi quay sang thì thầm vào tai cô em – Em về Hà Nội àh ? – Sóng biển Hawai vẫn đánh rầm rì bên tai bọn tôi.

_ Em chỉ đi khỏi đây, cô em trả lời.
Tôi bắt đầu tò mò thú vị với câu trả lời đột ngột của cô em nên quay sang nhìn kỹ cô em hơn. Khuôn mặt xinh xắn của nàng buồn phảng phất nhìn tôi và cười.

_ Em chỉ muốn đi khỏi đây sáng nay em tỉnh zậy và quyết định ra đi chỉ muốn thoát khỏi đây đến một nơi nào đấy không buồn chán một nơi có nhiều nắng mát mẻ Em chưa biết cụ thể là đâu nhưng em sẽ đi đến nơi như thế và ít nhất hôm nay em sẽ biến khỏi đây.
Cô em nhìn trừng vào mặt tôi và nói hết cả những thông tin đấy trong một câu mà không thèm dừng lại lấy hơi như ai đuổi cô. Sau đấy chúng tôi rơi vào im lặng, tôi quay nhìn ra ngoài cố chú tâm tìm lại bãi biển của mình…

Tôi nghe hết album, tháo headphone ra quay sang cô em thì chợt nảy ra một ý tưởng.

_ Em nghe thử cái này xem có khá hơn không ?
Thật ra tôi cũng chẳng biết cô em đang trong tâm trạng thế nào nhưng mồm cứ tự nhiên phát ra câu ngu ngốc đấy.

Nàng vén tóc đưa headphone lên tai và bắt đầu nghe. Các cơ mặt nàng bắt đầu zãn ra, chúng nằm đúng thứ tự trông nàng xinh và hiền hơn lúc nãy, ánh mắt nàng bắt đầu chuyển từ trống rỗng sang cười với tôi. Rồi nàng nhắm mắt lại, nắm tay tôi và đung đưa theo tiếng nhạc. Thực sự thì bọn tôi vẫn trong tư thế nửa nằm nhìn lên trần chiếc xe Bus tuyến Hải Phòng – Hà Nội chật chội và đầy mùi người. Bọn tôi mặc kệ cái thực tại đấy, nàng vẫn đang gác chân lên tôi trên cát, đang đung đưa uống cốc teo rum trái cây và đang hôn lên ngực tôi nhè nhẹ.

_ Anh đã cứu em đấy, em biết mình sẽ đi đâu rồi ! Em biết nơi em phải đến rồi, thực sự anh đã cứu em đấy, người hùng ạh !

Nàng hôn lên vành tai tôi, vành tai người hùng cứu rỗi đời nàng bằng mấy bài hát. Nàng tiếp tục hôn lên môi tôi, tay nàng vòng qua ôm tôi, tôi cũng bắt đầu đặt tay lên người nàng. Bọn tôi bắt đầu làm việc mà những đôi tình nhân thường làm trên bãi biển vắng nằm trên xe bus tuyến Hải Phòng – Hà Nội.

Từ đoạn xe bus thắng lại đón khách đến đây là tôi bịa đặt theo cảm xúc cho vui mà thôi. Sự thật khác thế khá nhiều.

LOSER

Lên xe bus là một phụ nữ tầm 40 tuổi, nhìn qua ăn mặt và hành lý chắc là zân đi buôn. Mụ thậm chí ngồi lên luôn cái túi xách của tôi. Được vài phút chuông điện thoại mụ bắt đầu reo, mụ bắt đầu vừa nói vừa chửi trong điện thoại về tiền nong, hàng hóa. Tiếng động của mụ thậm chí át hẳn tiếng nhạc trong headphone của tôi. Mụ nói liên tục trong 20 phút mới thôi. Được vài phút mụ lại đánh rấm, mụ đánh rấm to và thối làm khó chịu đến cả nửa số người ngồi sau xe bus. Ôi thôi, mụ còn ngồi sát tôi, mọi con mắt đều nhìn tôi như thể tôi là nguồn rấm. May thay, mụ gọi với lên bảo tài xế cho dừng xe lại. Mụ chạy ngay xuống dưới, phi thân qua dải phân cách, kéo quần xuống sau mấy bụi cây thấp mà ỉa. Mụ hoàn thành chuỗi hành động đấy trong tầm chưa đầy một phút khiến tất cả hành khách tò mò phải phóng mắt theo mụ cho đến khi tất cả thực sự thấy đôi mông trắng xóa to xệ của mụ nhấp nhô trên những bụi cây thì họ mới quay đi xấu hổ. Quả là một hình phạt của thượng đế đối với tất cả các zân chơi, nhất là các zân chơi yêu cái đẹp như tôi. Nhìn thấy một động vật đi ỉa đã là một thực tế không mấy hay ho, đã vậy còn là đồng loại và là giống cái. Một giống cái béo ú với cặp mông xệ nhấp nhô trên cánh đồng đầy rác.

Mụ quay lên xe, vừa cười xấu hổ với mọi người vừa lầm bầm chửi bọn hàng cơm cho ăn bẩn làm mụ đau bụng. Xe lại chạy, cái album nhạc chơi lại lần thứ 3 thì xe bus cũng bắt đầu vào Hà Nội. Những con phố bẩn thỉu, đầy bụi và người dần hiện ra chào đón một loser quay về…


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.